Mấy hôm nay, Thanh Diện Thú Dương Chí thấy buồn bực trong người. Bốn hôm trước, hắn trộm một chiếc túi trước cửa bưu điện Từ Vân Tự. Vốn không định ăn trộm, vì hôm ấy đúng ngày nghỉ. Một tuần, Thanh Diện Thú Dương Chí hành nghề 5 ngày, nghỉ 2 ngày. Đây chính là sự khác biệt giữa hắn với những tên trộm khác. Chế độ làm việc, nghỉ ngơi của hắn cũng giống như nhân viên đi làm ở các công ty hay cơ quan nhà nước vậy. Nhưng hắn thường nghỉ vào thứ Tư, thứ Năm hàng tuần. Thứ Bảy và Chủ nhật làm việc bình thường. Đây lại là sự khác biệt giữa hắn với cánh làm công ăn lương. Lần trộm túi trước cửa bưu điện Từ Vân Tự coi như làm thêm. Hơn nữa, khu vực Từ Vân Tự không phải địa bàn làm ăn của hắn. Ăn trộm ở đó, coi như tác nghiệp xuyên địa bàn. Mà đã tác nghiệp xuyên địa bàn, tức là vi phạm đạo đức nghề nghiệp trong giới chôm chỉa. Thường thì Thanh Diện Thú Dương Chí không dám liều như thế. Cũng giống như cánh làm ăn buôn bán, kiếm tiền chẳng bao giờ có điểm tận cùng, nhưng phải biết dừng đúng lúc. Hôm ấy, lẽ ra Thanh Diện Thú Dương Chí nghỉ làm, nhưng sau lại không nghỉ, mà làm thêm để giật lấy chiếc túi. Cũng tại cái tay bị trộm, hôm ấy, trông đáng ghét quá. Gã ta mặc bộ vét, cầm chiếc túi, hợm hĩnh nạt nộ một ông lão hát rong. Mặc dù Thanh Diện Thú Dương Chí là một tên trộm, nhưng hắn chúa ghét bọn ỷ mạnh hiếp yếu. Lại thấy gã đó khua chân múa tay, chỉ chỏ về phía những tòa nhà CBD đằng xa và bảo đó là của gã xây. Nếu gã đó không phải là chủ đầu tư, thì chí ít cũng phải là một tay cai thầu. Chiếc túi của gã dày cộm, bên trong chắc đựng không ít tiền. Dương Chí rất phản cảm với bọn ức hiếp người khác chỗ đông người, khoe của chỗ đông người. Lúc ấy, hắn mới quyết định phải làm thêm một chuyến. Sau khi giật được chiếc túi, thoát được sự truy đuổi của cái gã đáng ghét ấy, Dương Chí lẩn vào một nhà vệ sinh, mở túi ra xem, nhưng hắn thất vọng tràn trề. Những tưởng trong túi có ít nhất phải vài vạn tệ, nào ngờ chỉ vẻn vẹn vài nghìn tệ. Không phải vài nghìn tệ không đáng để ăn cắp, mà vì nó có độ dung sai quá lớn so với trí tưởng tượng ban đầu của hắn. Chỗ còn lại toàn mấy thứ bát nháo. Thanh Diện Thú Dương Chí cũng chẳng buồn giở ra xem. Lúc ấy, mới biết mình đã bị lừa bởi vẻ bề ngoài của gã kia. Một ngày nghỉ vốn ngon lành là thế, bỗng dưng bị gã ta hủy hoại. Từ nhà vệ sinh đi ra, Thanh Diện Thú Dương Chí cũng quên béng luôn chuyện này.
Nhưng, điều Thanh Diện Thú Dương Chí không thể ngờ là, chỉ hơn 3 tiếng đồng hồ sau, chiếc túi còn chưa kịp ủ ấm trên người hắn, đã bị kẻ khác cướp mất. Thật ra, hôm ấy, Dương Chí đang mải nghĩ một chuyện, chẳng quan tâm đến những thứ khác. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến hắn không có dự định chôm đồ vào hôm đó. Từ nhà vệ sinh đi ra, hắn đến hiệu tắm nóng lạnh tắm táp, rồi mới đến “Hân Châu thực quán” của gã đồng hương là lão Cam ăn cơm. Trong lúc ăn cơm, hắn gặp một cô gái người Cam Túc là Trương Đoan Đoan. Nếu Trương Đoan Đoan trông giống “gà”, thì đã chẳng có câu chuyện sau này. Nhưng chính vì “gà” mà chẳng giống “gà”, nên mới khiến Thanh Diện Thú Dương Chí động lòng trắc ẩn, muốn làm vợ chồng một đêm với cô ta. Nào ngờ, đây chính là cái bẫy, khi đôi “vợ chồng hờ” đang làm chuyện ấy thì “rầm” một tiếng, cánh cửa bật toang. Ba gã đàn ông to lớn xông vào, cướp đi tiền trên người Thanh Diện Thú Dương Chí và cả chiếc túi kia. Trương Đoan Đoan hiện nguyên hình là một tên trộm. Nếu chỉ bị mất tiền và túi, Thanh Diện Thú Dương Chí cũng đành phải chấp nhận vận xui, coi như bên ta đánh nhầm bên mình. Vấn đề ở chỗ, tiền bị cướp không sao, túi bị cướp cũng chẳng hề gì. Nhưng khi ấy, đúng lúc hắn đang làm hăng với Trương Đoan Đoan, thì đánh “rầm” một tiếng, cửa bật toang, làm hắn hãi quá. Thế cũng chẳng sao. Mật hắn dù có teo lại thì cũng không hề gì. Dần dà vẫn có thể nở ra như thường. Chết cái, “thằng em” thân thương của hắn ở phía dưới cũng sợ quá hóa đơ. Lúc ấy, hắn đang mải hoảng hốt, mải vơ quần áo che đậy cơ thể, nhưng cũng chả vơ được, nên chẳng mấy để ý. Đợi đến khi bị cướp sạch trơn, rồi lại bị bọn cướp đá cho mấy phát, tẽn tò trở về nơi cư trú, hắn mới bất ngờ phát hiện ra “thằng em” bị đơ tự bao giờ. Thanh Diện Thú Dương Chí vã mồ hôi hột. Chuyện này không phải nhỏ rồi. Vốn dĩ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng bây giờ lại thành chuyện đại sự. Bị cướp vốn là chuyện đại sự, nhưng bây giờ lại thành chuyện nhỏ. Thanh Diện Thú Dương Chí không cam tâm. Hắn nằm lên giường cố lay vật “thằng em”, nhưng càng lay vật, nó càng bất tỉnh. Dương Chí bắt đầu hoảng. Hắn giắt tiền, lại ra phố tìm “gà”. Tìm được rồi, lên giường, “thằng em” vẫn bất tỉnh. Lại thay con “gà” khác, to béo hơn, ngực đồ sộ hơn, lúc lên giường, “thằng em” vẫn bất tỉnh, thậm chí triệu chứng còn có vẻ nặng hơn. Con “gà” béo này còn không bằng con gầy khi nãy. Vẫn không cam tâm, lại tìm một con “gà” không béo không gầy. Lúc đi trên đường, “thằng em” có vẻ nhột nhạt, nhưng khi lên giường, nó lại mềm đuỗn như sợi bún. Dương Chí mồ hôi vã ra như tắm, cố gắng đẩy “thằng em” len lỏi vào chỗ đó. Con “gà” nằm dưới lúc đầu còn mặc kệ. Sau nửa tiếng, thì ả bực mình, bật dậy:
– Cái nhà anh này củ chuối thế?
Lại tiếp:
– Hỏng rồi, còn cố đấm ăn xôi!
Thanh Diện Thú Dương Chí cáu quá. “Bốp”. Giáng cho con “gà” một cái bạt tai. Con “gà” sợ quá, lại nằm xuống, không dám ngo ngoe, để mặc cho Dương Chí làm gì thì làm. Nhưng lúc này, Dương Chí chẳng làm gì cả. Hắn biết, phen này thì hỏng hẳn rồi. Mình cướp của người khác, chỉ là cái túi. Còn bọn ba nam một nữ này, cái chúng nó cướp không chỉ là túi, mà còn là mạng người. Lúc này, hắn không căm thù 3 gã đàn ông cướp túi, mà chỉ căm thù ả Trương Đoan Đoan người Cam Túc. Chuyện trên giường là chuyện trên giường, sao lại có thể lấy chuyện này ra để hù dọa người ta? Bắt đầu từ hôm sau, Thanh Diện Thú Dương Chí quay sang tìm bọn ba nam một nữ kia. Tới “Hân Châu thực quán” của lão Cam. Tới cả căn nhà hiện trường vụ cướp. Phàm là những đoạn phố và những nơi có “gà”, hắn đều mò đến. Nhưng vẫn không tìm thấy Trương Đoan Đoan và ba gã đàn ông kia. Càng tìm, càng không thấy, Dương Chí càng sốt ruột. Ba hôm nay, Dương Chí không chôm đồ, chỉ mải tìm người. Chừng nào chưa tìm thấy bọn ba nam một nữ này, thì Dương Chí sẽ không làm một cái gì khác. Đi tìm bọn họ, không vì cái gì khác, không vì ba gã kia, chỉ vì Trương Đoan Đoan. Ả phải chịu trách nhiệm về những gì đã gây ra cho hắn. Tìm thấy, Thanh Diện Thú Dương Chí sẽ giết ả để rửa hận. Chỉ có như vậy, mới mong diệt được cái sợ trong lòng. Biết đâu, “thằng em” cũng nhờ thế mà khôi phục bình thường trở lại. Suy cho cùng, tất cả cơ sự này cũng chỉ từ chiếc túi mà ra. Thanh Diện Thú Dương Chí lửa giận ngùn ngụt, chỉ nhớ chuyện chiếc túi của hắn đã bị kẻ các cướp mất. Rồi từ chiếc túi này lại nảy sinh ra những phiền toái khác. Bây giờ, phải giết người báo thù. Nhưng hắn lại quên mất rằng: chiếc túi này cũng là do hắn cướp của người khác. Hắn không biết rằng, trên đời này còn có một người tên là Lưu Nhảy Vọt, không phải là ông chủ của công trường, chỉ là một anh đầu bếp của công trường, cũng đang lật tung cả thế giới này lên để tìm hắn. Chiếc túi lấy đi tính mạng của Thanh Diện Thú Dương Chí, và cũng lấy luôn cả tính mạng của Lưu Nhảy Vọt.
Ven sông Thông Huệ có một dãy phố ẩm thực. Thời Dân quốc, con sông này nước trong vắt, thuyền bè tấp nập, giờ biến thành con mương bốc mùi thum thủm. Nhưng phía tả ngạn con mương thum thủm này sừng sững những tòa nhà CBD. Bên hữu ngạn, dọc theo con mương, buổi tối là cơ man những hàng quán bán đồ ăn dân giã. Ban ngày, ở đây rất yên tĩnh, nhưng tạp nham, bẩn thỉu. Buổi tối, đèn điện sáng trưng. Cảnh tạp nham, bẩn thỉu ban ngày được màn đêm đùm bọc, che chở. Vốn chỉ là một con mương đục ngầu, thum thủm. Nhưng lúc này, được phản chiếu bởi vô số đèn điện từ những tòa nhà cao tầng phía tả ngạn, con mương lại giống như dòng sông lấp lánh sao sa. Rõ cảnh phồn hoa nơi phố thị. Dọc phía hữu ngạn con mương, mù mịt khói bếp của vô số những hàng quán bán thịt cừu nướng, canh tạp pí lù, bánh nướng, xiên cay tê, tôm hùm cay tê, mỳ nguội Triều Tiên, thịt nướng Thổ Nhĩ Kỳ. Thực khách nhộn nhịp, chen vai thích cánh. Trong số đó, có rất nhiều người nước ngoài. Dọc hàng lan can trên kè mương, lố nhố các ả chuyên làm việc về đêm. Thanh Diện Thú Dương Chí tìm kiếm đám ba nam một nữ đã ba ngày mà vẫn không có kết quả. Sau mới nhớ ra, Trương Đoan Đoan là người Cam Túc. Ba gã đàn ông kia cũng nói giọng Tây Bắc. Hỏi dò dân trong nghề, biết có một băng trộm Cam Túc thường hoạt động tại phố ẩm thực ven sông Thông Huệ. Khu vực này vốn không thuộc địa bàn của bất cứ bang hội nào, nên đám ăn trộm vặt vùng sâu vùng xa thường mò tới đây kiếm ăn. Thanh Diện Thú Dương Chí bèn thay đổi chiến thuật từ tìm kiếm sang mai phục. Buổi tối ngày thứ ba, hắn đến phố ẩm thực, rình đám người Tây Bắc. Hắn không ngồi đợi suông, mà lọ mọ hỏi dò các hàng quán xung quanh. Chủ một quầy bán xiên cay tê cho biết, thường có ba người đàn ông Cam Túc đi cùng một cô gái Cam Túc đến đây ăn đêm. Thanh Diện Thú Dương Chí nhận định, đây chính là bọn Trương Đoan Đoan, bèn ngồi lại quầy xiên cay tê, đợi đám người Cam Túc kia tự chui đầu vào rọ. Đợi từ 6 giờ tối đến 2 giờ sáng, bọn họ vẫn chưa đến. Chủ quầy xiên cay tê là người Thiểm Tây, tưởng Thanh Diện Thú Dương Chí quen biết với đám người kia, cũng thắc mắc:
– Quái, mọi hôm đều đến, hôm nay thế nào lại không đến?
Thanh Diện Thú Dương Chí không trả lời, cũng không sốt ruột. Tối hôm sau, hắn lại đến. Đợi mãi, đợi mãi, bọn ba nam một nữ Cam Túc vẫn chưa lộ diện, thì Lưu Nhảy Vọt xuất hiện. Lưu Nhảy Vọt sở dĩ tìm được Thanh Diện Thú Dương Chí, biết hắn ở phố ẩm thực, là phải cảm ơn tên Tiểu Mập ở lò vịt của Tào. Hôm ấy, Lưu Nhảy Vọt tìm tên trộm ròng rã một ngày vẫn không thấy. Định tối tìm tiếp, nhưng vì ban sáng dính nước mưa, người ngây ngấy sốt, nên nghỉ sớm, về bếp ăn công trường. Chỗ ở của Lưu Nhảy Vọt là một túp nhà dựng tạm bằng gạch vỡ cạnh tường hồi nhà ăn công trường. Lưu Nhảy Vọt ở đây, tiện thể trông nom nhà ăn lúc đêm hôm. Mượn ánh sáng hắt vào từ công trường, Lưu Nhảy Vọt lom khom mở cửa, bỗng có người vỗ vai từ đằng sau, làm gã giật bắn mình. Ngoái đầu lại, thì ra là tên Tiểu Mập ở lò vịt của Tào. Vừa trông thấy người của lò vịt, lửa giận trong người Lưu Nhảy Vọt lại sôi lên. Gã gằn giọng:
– Thích đánh nhau à?
Tiểu Mập biết Lưu Nhảy Vọt hiểu lầm, nên vừa giải thích:
– Hôm ông bị đánh ở lò vịt, tôi không hề tham gia.
Vừa nói toạc móng heo:
– Tôi muốn bàn với ông một phi vụ làm ăn.
Lưu Nhảy Vọt vẫn chưa nguôi giận:
– Tao không có thời gian huyên thuyên với mày.
Tiểu Mập:
– Đưa tôi một nghìn tệ, tôi sẽ nói cho ông biết kẻ trộm túi của ông đang ở đâu.
Lưu Nhảy Vọt ngẩn người. Lúc đầu, gã có phần xúc động, sau lại bán tín bán nghi. Đến như Tào đại ca còn không tìm được, thì một thằng đến mổ con vịt còn chẳng xong làm sao tìm được tung tích tên trộm? Tưởng tên mập đến để lừa tiền của mình, Lưu Nhảy Vọt gắt gỏng:
– Chúng mày còn chưa trả lại tao số tiền đặt cọc lần trước đấy!
Rồi xông đến đá Tiểu Mập:
– Mày mà dám trọc giận tao, tao không tha đâu!
Tiểu Mập bị một đá, nhưng không hề chống cự, mà lộ vẻ cam chịu. Trông nó rất thành thật, Lưu Nhảy Vọt lại có phần nghi hoặc. Thôi thì đang nóng lòng tìm tên trộm, cứ tạm tin nó một lần. Nếu nó nói dối, tính sổ với nó sau cũng chưa muộn. Thế là rút ra một trăm tệ. Số tiền gã lái xe Lexus bồi thường trong vụ va chạm hôm qua ở Bát Vương Phần. Gã ta đưa hai trăm tệ, nhưng Lưu Nhảy Vọt chỉ rút ra một trăm tệ:
– Chỉ có ngần này thôi, đổi bằng tính mạng đấy.
Tiểu Mập nhận tiền xong, lại giơ tay ra tỏ ý đòi thêm. Lần này thì Lưu Nhảy Vọt thêm phần tin nó, nhưng gã lại giơ cánh tay lên:
– Không tin, mày kiểm tra người tao. Tao đang sốt. Đến chai nước còn không nỡ bỏ tiền ra mua đây này.
Tiểu Mập thu tay lại, búng búng tờ một trăm tệ:
– Chẳng vì mấy đồng bọ. Mà vì tên trộm túi của ông đã từng đánh tôi.
Lại tiếp:
– Lẽ ra, tôi phải báo cáo với Tào đại ca. Nhưng bọn Thôi Đầu trọc cũng từng đánh tôi, nên tôi chẳng thèm nói với cái bọn khốn kiếp chúng nó.
Lại thêm:
– Tối nay, tôi lén ra phố, đến phố ẩm thực sông Thông Huệ. Không kiếm chác gì cả, nhưng lại thấy cái tay ông cần tìm đang ăn xiên cay tê ở đó.
Lưu Nhảy Vọt gạt Tiểu Mập sang một bên, nhảy lên xe đạp, phi như bay ra bờ sông Thông Huệ. Hôm va quệt cánh cửa ô tô, vành trước xe đạp bị hỏng, Lưu Nhảy Vọt phải thay một cái vành cũ, mất ba mươi tệ. Tầm tám, chín giờ tối là lúc phố ẩm thực đang nhộn nhịp. Lưu Nhảy Vọt khóa xe đạp, lần vào trong đám đông. Tiểu Mập bảo tên trộm đang ăn xiên cay tê, nên Lưu Nhảy Vọt chỉ tìm quầy bán xiên cay tê. Nhưng quầy bán xiên cay tê không chỉ có một. Lưu Nhảy Vọt phải đi hết quầy này đến quầy khác. Cuối cùng, bắt gặp Thanh Diện Thú Dương Chí đang ngồi trước quầy xiên cay tê cạnh chiếc cầu sắt bắc qua sông Thông Huệ. Trông thấy kẻ thù, lửa giận trong người Lưu Nhảy Vọt sôi lên. Tìm ròng rã mấy hôm không thấy, ai ngờ tên trộm lại ở đây. Thật ra, đêm hôm kia, Lưu Nhảy Vọt cũng đã đảo qua chỗ này, nhưng không mấy để ý. Rõ là “Long đong đáy bể mò kim. Bỗng đâu có lúc chợt tìm thấy ngay”. Mất bao công lăn lội vẫn không tìm thấy. Cuối cùng, lại tìm thấy dễ dàng chỉ nhờ một câu chỉ chỏ của thằng Tiểu Mập. Lưu Nhảy Vọt vốn đang hâm hấp sốt. Bây giờ, bất ngờ tìm thấy tên trộm, phấn chấn quá, hết cả sốt. Tìm được tên trộm, tức là tìm tấy túi. Mà tìm thấy túi, tức là tìm thấy tiền. Những thứ ấy cũng đếch quan trọng. Quan trọng là tìm được túi, thì sẽ tìm thấy tờ giấy ghi nợ. Lưu Nhảy Vọt thấy quá ư là sung sướng và khoan khoái, giống như, cái hắn tìm được không phải là chiếc túi của mình, mà là cả thế giới đã bị đánh mất. Thói thường, vẫn món đồ ấy, nhưng người ta thấy trân trọng, nâng niu hơn, khi nó quay trở lại với mình sau một thời gian mất tích. Lưu Nhảy Vọt hít thở thật sâu, trấn tĩnh tinh thần, định lao ra bắt tên trộm. Nhưng nhìn ngó xung quanh, thấy thực khách nườm nượp, chen chúc nhau. Sợ lúc đánh nhau, tên mặt chàm lẻn vào đám đông chuồn mất thì hỏng hết bánh kẹo. Quan sát tên trộm, thấy hắn ta có vẻ nhớn nhác, không giống như đang ăn, mà như đang tìm kiếm ai đó. Thấy vậy, Lưu Nhảy Vọt không dám sơ suất, kéo vành mũ lưỡi trai xuống thấp rồi ngồi xuống quầy vằn thắn cạnh quầy xiên cay tê. Lưu Nhảy Vọt gọi một bát vằn thắn, vừa ăn vừa để mắt đến tên mặt chàm. Đợi phố ẩm thực vãn người, khi ấy ra tay cũng chưa muộn. Đã tìm được thì không thể để cho nó thoát. Cách hay hơn cả, không phải là đánh giáp lá cà, mà là theo dõi. Nó ở đây, ta theo dõi. Nó bỏ đi, ta bám theo. Bám cho đến tận nơi nó ở. Đợi nó ngủ say, ta về công trường gọi thêm vài người nữa, vây chặt nhà nó lại. Như thế gọi là bắt cá trong chậu. Tên trộm có mọc cánh cũng chẳng thoát được. Tính toán thế, Lưu Nhảy Vọt mới thôi sốt ruột. Không có đánh nhau, sẽ chỉ có theo dõi. Lưu Nhảy Vọt thấy tự tin hơn. Lúc này, mới cảm thấy đói. Lại thêm một ngày chưa có cái gì vào bụng. Lưu Nhảy Vọt bấy giờ mới yên tâm ăn vằn thắn. Nhưng lại lo chiếc đầu cuốn băng dễ gây sự chú ý. Bèn cúi đầu cởi mũ lưỡi trai, tháo băng đầu rồi lại đội mũ. May mà từ hôm bị đánh ở lò vịt đến nay đã hai ngày, vết thương trên đầu đã se lại, không có trở ngại gì lớn. Lúc đội lại chiếc mũ lên đầu, chợt thấy chiếc mũ có vẻ thùng thình. Lưu Nhảy Vọt ăn xong bát vằn thắn, nhưng tên mặt chàm vẫn ngồi trước quầy xiên cay tê, chưa có ý bỏ đi. Đợi đến tận mười một giờ đêm, tên mặt chàm không có vẻ gì là sốt ruột, Lưu Nhảy Vọt cũng không sốt ruột, nhưng gã bán xiên cay tê người Sơn Tây thấy tên mặt chàm ngồi lù lù trước quầy cả buổi tối, chiếm hẳn một chỗ, ảnh hưởng đến việc làm ăn của mình, thì có vẻ bực. Mặt gã sa sầm nói với tên mặt chàm:
– Muộn rồi. Đừng đợi nữa. Bây giờ mà cánh ấy vẫn chưa đến thì sẽ không đến đâu.
Tên mặt chàm ngó quanh, rồi đứng dậy, đi về phía cây cầu sắt. Lưu Nhảy Vọt cũng vội vàng trả tiền vằn thắn, đi lấy xe đạp rồi dắt xe bám theo. Qua cây cầu, đi xuyên qua một con hẻm, rồi ra đến đường phố rộng rãi. Tên mặt chàm lên xe buýt. Thấy vậy, Lưu Nhảy Vọt vội nhảy lên xe, đạp đuổi theo. Xe buýt cứ đến bến lại dừng. Một vài người xuống xe. Một vài người khác lên xe. May là buổi tối, người đi xe buýt không nhiều, chứ nếu là ban ngày, người lên xuống chen chúc nhau, thể nào cũng mất dấu tên mặt chàm. Tên mặt chàm đi qua 5 bến. Xuống xe, rồi lại lên một chiếc xe buýt khác chạy ra ngoại ô. Lưu Nhảy Vọt lại bám theo. Đi tiếp 6 bến nữa, tên mặt chàm xuống xe, đi vào một con hẻm nhỏ. Lưu Nhảy Vọt thở phào. Cuối cùng đã tìm đến chỗ ở của hắn. Lưu Nhảy Vọt khóa xe đạp vào gốc hòe đầu hẻm, âm thầm bám theo tên mặt chàm. Trong hẻm có phần bẩn thỉu. Ba nhà vệ sinh công cộng nằm sát nhau. Nước trong nhà vệ sinh tràn ra hẻm. Đèn đường bị hỏng. Phải căng mắt nhìn đường rồi mới dám đặt chân xuống. Đến kịch con hẻm, rẽ, lại là một con hẻm khác. Tên mặt chàm lại đi vào con hẻm này. Cuối cùng, cũng đến cuối hẻm. Cuối hẻm có một căn nhà. Cửa nhà mở ra hẻm. Vết rạn vôi trên tường chi chít như vân quả dưa Mỹ. Trông biết ngay, bức tường này trước đây không có cửa. Cửa nhà là sau này cơi tạm. Cánh cửa là một tấm gỗ dán mỏng. Gió thổi nhẹ cũng lung lay. Khung cửa là mấy thanh gỗ được đóng đinh với nhau. Ngoài cửa bị khóa. Lưu Nhảy Vọt biết đã đến nơi. Chỗ này cũng giống với chỗ ở của một tên trộm. Nhưng, điều làm Lưu Nhảy Vọt bất ngờ là, khi đến trước cửa ngôi nhà, tên mặt chàm không khom lưng mở khóa, mà lấy tay bậu cửa sổ nhìn vào trong nhà, dường như đấy không phải là nơi ở của hắn. Nhìn xong, lại lấy tay giật ổ khóa. Ổ khóa vẫn im lìm. Bất chợt, tên mặt chàm nổi khùng. Hắn ta co chân đạp một phát vào cửa. Cú đạp đầu tiên làm cánh cửa rung bần bật. Cú đạp thứ hai làm cánh cửa rúm ró. Cú đạp thứ ba thì “rầm” một tiếng, cánh cửa đổ ập xuống. Tên mặt chàm lúc này nhổ một bãi nước miếng. Lưu Nhảy Vọt đang nấp ở góc tường cứ ngẩn tò te, không hiểu ra làm sao. Phá cửa xong, tên mặt chàm có vẻ chán chường, men theo lối lúc nãy đi ra ngoài hẻm. Chỗ này không phải là nơi ở của hắn. Lưu Nhảy Vọt đành phải bám theo tiếp. Thấy tên mặt chàm chán chường, lơ là cảnh giác, Lưu Nhảy Vọt lại định nhân cơ hội lao đến quật ngã nó. Giải quyết sớm cho đỡ rách việc. Chứ cứ đeo bám mãi thế này, biết đâu mới là điểm dừng. Giả như tên trộm muốn lang thang cả đêm nay, không về chỗ ở thì sao? Đợi đến sáng mai, người ngoài đường đông đúc, tên trộm dễ bề tẩu thoát hơn. Từ con hẻm này rẽ sang con hẻm khác, Lưu Nhảy Vọt âm thầm tiếp cận tên mặt chàm. Đương lúc định ra đòn quyết định, bỗng từ ngõ hẻm vọt ra hai bóng người đứng chặn tên mặt chàm, làm Lưu Nhảy Vọt giật bắn mình, vội vàng nấp vào nhà vệ sinh ở gần đó, bậu vào góc tường nhìn ra ngoài.
Hai tên chặn đường tên mặt chàm, một tên là Thôi Đầu trọc ở lò vịt của Tào, tên kia mặc bộ đồ nhà hàng, đầu rẽ ngôi, trông dáng vẻ thư sinh. Bọn Tào tìm Thanh Diện Thú Dương Chí cũng đã bốn, năm ngày nay. Tìm hắn không phải để tìm lại túi cho Lưu Nhảy Vọt, mà vì một hiềm khích với Thanh Diện Thú Dương Chí. Cùng là tìm một người, nhưng mục đích tìm lại khác nhau. Vốn mục đích tìm có thể có một phần nào đó trùng lặp, nhưng kể từ hôm Lưu Nhảy Vọt đại náo lò vịt thì nó chẳng còn một tí ti trùng lặp nào cả. Hẵng nói về mối hiềm khích giữa bọn Tào với Thanh Diện Thú Dương Chí trước đã. Thanh Diện Thú Dương Chí là người Sơn Tây, còn bọn Tào lại là người Đường Sơn. Hành nghề trong cùng một thành phố, ai có địa bàn người ấy. Bọn trộm cả Bắc Kinh này đều biết, đám Đường Sơn không phải tay vừa. Một khi đã đụng vào đám Đường Sơn thì một là chẳng còn gì, hai là phải đầu quân cho bọn chúng. Kỳ thực, mọi chuyện rất đơn giản. Không đến địa bàn của đám Đường Sơn để tác nghiệp xuyên địa bàn, không xâm phạm lợi ích của nhau, thì tất cả đều bình an vô sự. Nửa năm trước, Thanh Diện Thú Dương Chí chân ướt chân ráo tới Bắc Kinh, phần vì không thông thuộc địa bàn, phần vì không biết bản lĩnh của đối thủ. Thêm nữa, trong thập bát ban võ nghệ trộm cắp, thì món sở trường nhất của Thanh Diện Thú Dương Chí là cạy cửa. Tỉ như, một tên trộm nào đó cạy cửa nhà dân bị bắt, thì hôm sau Thanh Diện Thú Dương Chí lại mò đến, vẫn có thể trúng quả đậm. Cũng vì ỷ tài cao mật lớn, không coi đám Đường Sơn vào đâu. Trong vòng một tháng, hắn có tới bốn lần tới địa bàn của đám Đường Sơn để tác nghiệp xuyên địa bàn. Ba lần đầu bình yên vô sự. Nhưng lần thứ tư, hắn không bị nhà chủ bắt, mà bị người của Tào bắt. Bọn Tào tịch thu chiến lợi phẩm của Thanh Diện Thú Dương Chí thì không nói làm gì. Đằng này, còn đưa hắn về lò vịt, treo lên, rồi dùng dây thắt lưng da vụt. Tào đại ca trách móc:
– Anh đã nhường chú mày ba lần rồi.
Lại tiếp:
– Một người thông minh như chú mày, sao lại không biết câu “quá tam ba bận” nhỉ?
Lúc ấy, Dương Chí mới biết lợi hại của Tào. Vốn định giống như bọn trộm các nơi khác, hoặc là rút lui, không bao giờ bén mảng đến địa bàn của đám Đường Sơn nữa. Hoặc là gia nhập đám Đường Sơn. Có phi vụ gì, cả bọn cùng làm. Địa bàn của đám Đường Sơn toàn là khu nhà giàu và khu thương mại sầm uất. Những nơi đám người giàu ở và hay lui tới thì mới có thứ để mà xoáy. Chứ những nơi người nghèo ở thì có vị gì mà trộm với chả cắp? Thế nhưng, đã nhập gia thì phải tùy tục. Gia nhập băng Đường Sơn, lại sợ bị bọn Đường Sơn bắt chẹt thái quá, nên nhất thời chưa quyết theo phương án nào. Nhưng, trước lạ sau quen. Một tuần, Thanh Diện Thú Dương Chí tác nghiệp 5 ngày. Hai ngày còn lại, thi thoảng đến lò vịt chơi. Cả bọn cùng chơi mạt chược. Thanh Diện Thú Dương Chí cạy cửa thì siêu đẳng, nhưng chơi mạt chược thì kém cỏi. Mới chỉ vài tuần mà đã nợ đám Tào, Thôi bốn vạn tệ. Càng thua, càng cay cú. Càng cay cú, càng thua. Đến cuối tháng trước, số nợ đã lên đến hơn hai mươi vạn tệ. Lúc ấy, chợt hiểu ra: Có thể, thua bạc là chuyện nhỏ, còn bản thân chuyện đánh bạc, biết đâu, lại là một cái bẫy. Khi hiểu ra thì đã muộn. Nhưng việc này không thể nói toạc ra. Kể từ đó, Thanh Diện Thú Dương Chí ăn trộm không phải vì bản thân hắn, mà vì Tào. Trộm được tiền, phải nhanh chóng trả nợ. Trộm tiền phục vụ bọn Đường Sơn, nhưng lại không được bén mảng tới địa bàn của bọn Đường Sơn, chỉ có thể đến chỗ người nghèo đánh quả cò con. Cứ thế, biết đến bao giờ mới trả xong số nợ này? Lúc ấy, càng căm hận sự thâm hiểm của bọn Tào. Trộm là gì? Trộm ăn trộm của dân lành không gọi là trộm. Trộm của trộm mới gọi là trộm. Dân lành bị trộm có thể đi báo công an. Còn Thanh Diện Thú Dương Chí bị đám bọn Tào trộm, thì chỉ có thể cắn gãy răng rồi nuốt nó vào bụng. Nếu không cướp ngân hàng thì không thể một chốc một lát trả hết khoản nợ hơn hai mươi vạn tệ. Để trốn nợ, Thanh Diện Thú Dương Chí không dám tới lò vịt của Tào. Đám người ở lò vịt bắt đầu tìm hắn. Đây chính là tâm sự chôn chặt trong lòng khiến Thanh Diện Thú Dương Chí thiểu não mấy ngày qua. Thanh Diện Thú Dương Chí tưởng bọn Tào tìm hắn là để bắt hắn trả tiền. Nhưng kỳ thực, đám Tào tìm hắn là vì việc khác. Chính bởi vì có việc, nên mới phải tìm gấp gáp như vậy. Chứ còn không có việc, hoặc việc đã qua rồi, thì hẵng cứ thong thả. Hoặc gấp gáp, hoặc thong thả. Nhưng cái sự gấp gáp hay thong thả này chỉ Tào đại ca biết, còn Thanh Diện Thú Dương Chí thì chịu. Nửa đầu tháng này không có việc gì, nên thong thả được. Nhưng mấy hôm nay có việc, thì phải gấp gáp. Vốn đã tìm mấy ngày nhưng không thấy Thanh Diện Thú Dương Chí. Qua 2 ngày nữa, đợi việc qua rồi, thì lại thong thả. Cũng vì tên Tiểu Mập tối nay lén ra phố. Lén ra phố coi như vi phạm kỷ luật, lúc trở về bị Thôi Đầu trọc bắt quả tang, cho mấy cái bạt tai. Thôi Đầu trọc đánh nó chỉ vì tội nó ra phố, nhưng Tiểu Mập có tật giật mình, tưởng Thôi Đầu trọc đã biết hết những việc nó làm. Thôi Đầu trọc vừa đánh, vừa hỏi:
– Mày ra phố gặp ai?
Chỉ là buột miệng hỏi thế, nhưng Tiểu Mập sợ quá, có bao nhiêu khai hết, kể cả hành tung của Thanh Diện Thú Dương Chí. Có điều, nó không khai chuyện đã kể việc này cho Lưu Nhảy Vọt. Vì Lưu Nhảy Vọt đã đưa cho nó một trăm tệ, sợ nếu khai ra, số tiền này sẽ bị tịch thu. Bởi vậy, khi Thôi Đầu trọc rời khỏi phố ẩm thực, hắn không biết Lưu Nhảy Vọt theo sát đằng sau. Lưu Nhảy Vọt theo sát Thanh Diện Thú Dương Chí, nhưng cũng không biết cùng lúc ấy còn có cả Thôi Đầu trọc và một đồng bọn của hắn bám đuôi Thanh Diện Thú Dương Chí. Chỉ có điều, Lưu Nhảy Vọt đạp xe, còn bọn Thôi Đầu trọc thì lái chiếc xe Santana second-hand. Bên này đi đường dành cho người đi bộ, bên kia đi làn xe dành cho xe chạy tốc độ nhanh, nên không để ý đến nhau. Khi Thôi Đầu trọc chặn Thanh Diện Thú Dương Chí ở ngõ hẻm, không những Thanh Diện Thú Dương Chí giật mình, mà Lưu Nhảy Vọt cũng giật mình. Thanh Diện Thú Dương Chí thấy người của Tào đại ca chặn mình thì biết đã xảy ra chuyện, bèn giải thích với Thôi Đầu trọc:
– Anh Thôi, chuyện anh em mình đâu còn có đó. Em đang bận tìm người, cần kíp hơn cả chuyện ấy.
Rồi rút từ sau lưng ra một con dao. Dưới ánh đèn đường, con dao phả ra ánh sáng lạnh buốt. Thôi Đầu trọc chẳng thèm bận tâm, hắn giằng lấy con dao của Thanh Diện Thú Dương Chí, tay miết vào lưỡi dao. Lưu Nhảy Vọt đang nấp ở góc tường nhà vệ sinh giật mình đánh thót. May có bọn Thôi Đầu trọc chọc gậy bánh xe, nếu không, lúc nãy mình xông lên bắt tên mặt chàm, nó lại mang theo dao thế kia, không biết hậu quả sẽ thế nào. Thôi Đầu trọc vừa miết lưỡi dao, vừa hỏi Thanh Diện Thú Dương Chí:
– Tìm ai vậy?
Thanh Diện Thú Dương Chí vốn định kể cho Thôi Đầu trọc chuyện mình trộm túi người rồi lại bị người cướp. Bị cướp chuyện nhỏ. Chết cái, “thằng em” bên dưới hoảng quá hóa đơ. Nhưng chuyện này nói ra không tiện. Thêm nữa, có nói cũng bằng thừa, chẳng giải quyết được vấn đề gì. Chốt lại, nếu nói “thằng em” bị đơ, thì e một chuyện vốn đau lòng lại trở thành truyện tiếu lâm. Nghĩ thế, Thanh Diện Thú Dương Chí không nói nữa. Hắn bảo Thôi Đầu trọc:
– Anh đừng xen vào, em tìm đứa nào thì đứa ấy đen đủi.
Thôi Đầu trọc chỉ tay vào Thanh Diện Thú Dương Chí:
– Tạm gác chuyện của chú mày lại, nói chuyện bọn ta trước đã. Chú mày nợ tiền bọn anh đã quá hạn lâu rồi đấy.
Nghe Thôi Đầu trọc nói vậy, Thanh Diện Thú Dương Chí có phần sợ, vội giải thích:
– Anh Thôi, giết người đền mạng, nợ tiền phải trả. Điều ấy em rất biết. Em không hề có ý trốn nợ đâu.
Thôi Đầu trọc ngăn hắn lại:
– Đại ca nói rồi, tiền là chuyện nhỏ, làm người mới là chuyện lớn.
Thanh Diện Thú Dương Chí:
– Em biết điều này quá đi chứ.
Thôi Đầu trọc định nói điều gì đó, nhưng gã mặc bộ đồ nhà hàng trông dáng dấp thư sinh ngăn hắn lại:
– Anh Thôi, Dương Chí đã biết điều như thế, mình cũng đừng nhiều lời nữa. Mau bàn chuyện chính đi.
Rồi rút từ trong túi ra một tờ giấy:
– Dương Chí, tối nay, phiền anh vất vả một chuyến.
Rồi giở tờ giấy ra. Trên đó vẽ một tấm bản đồ. Hắn chỉ vào bản đồ:
– Chính chỗ này. Biệt thự Bethoven. Ngôi nhà này. Đêm nào cũng đánh mạt chược, gọi cơm giao tận nơi.
Thôi Đầu trọc cũng chỉ vào tờ giấy:
– Ý Đại ca là muốn để chú mày lập công chuộc tội. Tác nghiệp trong nhà âu cũng là sở trường của chú mày.
Rồi rút ra một điếu thuốc, châm lửa:
– Không hề coi chú mày là người ngoài đâu. Ở đây cũng đều là địa bàn của Đại ca cả.
Lại tiếp:
– Cũng là vì chú mày. Nhà đó có tiền. Chú mày thảnh thơi làm một chuyến. Số tiền chú mày nợ bọn anh, coi như trả xong.
Thanh Diện Thú Dương Chí ngẩn người. Lưu Nhảy Vọt nấp đằng xa, nghe không rõ bọn họ nói gì, chỉ thấy ba tên xúm quanh một tờ giấy, chỉ chỉ trỏ trỏ. Coi như Lưu Nhảy Vọt một phen lo hão.