Lận và Nghiêm Khắc lại gặp nhau. Lần này, bọn họ không ăn hải sản, cũng không ăn lẩu, mà ăn cháo tại quán “Cháo quê”. Nghiêm Khắc húp một bát cháo nguội, cháo hạt sen ngân nhĩ. Lận húp một bát cháo nóng, cháo vây cá mập. Cháo cũng phải có dây mơ rễ má với thịt, Lận mới xơi được. Bát cháo nóng bỏng môi, vậy mà Lận chén ngon lành, không hề ra mồ hôi. Bát cháo của Nghiêm Khắc mát lạnh, vậy mà húp xong bát cháo, mồ hôi gã vã ra như tắm. Gã không biết lần gặp này là phúc hay họa. Lần trước gặp mặt, Nghiêm Khắc đã ngả bài với Lận, từ tấm ảnh của gã với cô ca sĩ đến chiếc USB. Chơi bài ngửa với Lận, tức là chơi bài ngửa với Bộ trưởng Giả. Năm ngày trôi qua, không có động tĩnh gì. Nghiêm Khắc giống như kiến trên chảo nóng, đứng ngồi không yên. Ngửa bài không phải để cắt đứt quan hệ, mà là để hàn gắn vết rạn nứt trong quan hệ. Đây chính là điểm khác nhau giữa Nghiêm Khắc với người khác khi chơi bài ngửa. Người khác ngửa bài là để cắt đứt. Còn Nghiêm Khắc là để hàn gắn. Nhưng đã 5 ngày trôi qua, chỗ Bộ trưởng Giả và Lận vẫn không có động tĩnh gì. Nghiêm Khắc thêm một lần nữa ngộ ra, trong quan hệ giữa gã với Bộ trưởng Giả, gã không chỉ bị động trong chuyện phát triển quan hệ bạn bè, mà còn bị động ngay cả trong chuyện: khi quan hệ bạn bè rạn nứt, thì rạn nứt đến mức độ nào, có thể hàn gắn được không. Nghiêm Khắc muốn hàn gắn, Bộ trưởng Giả cũng muốn hàn gắn, vết rạn nứt tất sẽ được hàn gắn. Nhưng nếu chỉ Nghiêm Khắc muốn hàn gắn, còn Bộ trưởng Giả muốn cắt đứt hẳn, thì sự hàn gắn cũng sẽ trở thành sự cắt đứt. Nghiêm Khắc còn ngộ thêm rằng, trước người có quyền, kẻ có tiền cũng chỉ là một con “gà”. Cũng giống như “sex” đứng trước tiền. Không phải người đang tìm “sex”, mà là “sex” có cởi quần ra cũng không tìm thấy người. Đương nhiên, sự cắt đứt triệt để không có lợi cho bất kỳ ai. Một khi, thuyền của Nghiêm Khắc bị lật, thì thuyền của Bộ trưởng Giả cũng không thể sóng yên bể lặng, chưa biết chừng còn bị lật theo. Nếu như sự cắt đứt là để chết chìm cùng nhau, thì nó lại trở thành sự phát khùng. Kết quả do sự phát khùng gây ra không có bất cứ một hàm lượng chất xám nào, và cũng là điều Nghiêm Khắc không mong muốn. Nếu như Nghiêm Khắc không nhận thức được điều này, chỉ dựa vào tiền, thì Bộ trưởng Giả đã không thể làm bạn với gã lâu như thế. Vấn đề ở chỗ, gã nhà giàu giờ đây đã trở thành một gã nghèo kiết xác, từ một kẻ có trong tay bạc tỉ trở thành kẻ nợ như chúa chổm. Nghiêm Khắc đã không còn là Nghiêm Khắc của ngày xưa. Thế, nên mới phải dùng đến hạ sách là đe dọa. Bản thân của sự đe dọa cũng chính là sự phát khùng, chẳng có hàm lượng chất xám gì cả. Chết nỗi, ngoại trừ thủ đoạn thấp hèn không có hàm lượng chất xám này, Nghiêm Khắc chẳng có một lối thoát nào khác. Bản thân gã vốn không phải là người như vậy. Cũng là người trượng nghĩa. Chẳng qua, do tình thế bắt buộc, đẩy mối quan hệ giữa gã và Bộ trưởng Giả xuống cấp cả về chất lượng lẫn chủng loại, từ chỗ tươi đẹp như gấm hoa trở thành lem nhem như lông gà lông vịt. Hai người đều đã không còn là hai người của ngày xưa. Nghiêm Khắc vẫn thích cái cảnh 15 năm trước, khi mình đến nhà bạn vay tiền, rồi mang đến cho Giả, Giả cầm tay mình, mắt ầng ậng nước. Thế mới gọi là bạn. Quan hệ giữa hai người bắt đầu từ câu chuyện xúc động ấy, trải qua bao đổi thay, trở thành cục diện như bây giờ. Nếu chỉ đơn thuần là quan hệ giữa hai người, thì rạn vỡ hay hàn gắn, Nghiêm Khắc cũng cóc thèm quan tâm. Vấn đề ở chỗ, vận mệnh của Nghiêm Khắc giờ đây đều nằm trong tay Giả. Quay lại trở thành gã nhà giàu như trước đây, hay triệt để trở thành kẻ khố rách áo ôm; vẫn ở trong tầng lớp trên của xã hội hay là vào nhà tù; thậm chí, đến ngay cả chết hay sống, cũng đều phụ thuộc vào thái độ của Giả. Thế nhưng, tính chất của sự việc lại không phải như vậy. Từ một kẻ sống trên tiền để rồi lâm vào cảnh xúi quẩy như bây giờ, nếu tất cả do một mình Nghiêm Khắc gây ra, thì gã cũng sẽ không quở trách ai cả. Vấn đề là, có đến hơn một nửa nguyên nhân của sự việc lại từ Giả mà ra. Gây ra hậu quả, rồi thấy bạn chết mà không cứu. Nếu nói trong chuyện này có kẻ tiểu nhân, thì Bộ trưởng Giả trước hết là một kẻ tiểu nhân. Rồi chính ông ta lại ép Nghiêm Khắc biến thành kẻ tiểu nhân. Khi thuyền bị lật, Nghiêm Khắc sẽ lôi Bộ trưởng Giả xuống nước cùng mình. Đấy không chỉ vì ông ta thấy bạn chết nhưng không cứu, mà còn vì ông ta là một kẻ tiểu nhân. Đây lại không phải là chuyện của bản thân sự việc nữa rồi. Năm ngày nay, Nghiêm Khắc suy trước tính sau vẫn chưa nghĩ ra được một ý tưởng gì hay ho. Gã biết, có nghĩ cũng vô ích. Tất cả vẫn phải phụ thuộc vào việc Giả nghĩ gì. Buổi chiều hôm thứ năm, Nghiêm Khắc bỗng nhận được tin nhắn của Lận: 6 rưỡi tối nay, gặp nhau tại quán “Cháo quê”. Không gọi điện thoại, chỉ gửi một tin nhắn. Không phải là khẩu khí của thương lượng, mà là khẩu khí của mệnh lệnh. Nghiêm Khắc ức lắm. Nhưng đang lúc khó khăn, phải nhờ cậy người ta, gã không thể không đến nơi hẹn. Khi đến, Nghiêm Khắc đã có sẵn hai sự chuẩn bị về tư tưởng: Một là Bộ trưởng Giả nghĩ lại và giúp gã. Hai là ông ta phản pháo Nghiêm Khắc, nhân chuyện này giậu đổ bìm leo, đẩy Nghiêm Khắc vào chỗ chết. Cả hai người một khi đã cạn tàu ráo máng với nhau thì không còn có sự lựa chọn trung dung. Nhưng nếu cứ để sự việc dây dưa, phát triển tự nhiên cũng không phải là tính cách của Giả. Cứ ngửi mùi nước đái của ông ta thì rõ. Về điểm này, Lận có phần giống Giả, nhưng cũng có phần không giống. Khi gặp chuyện gì đó, thái độ của Giả rất rõ ràng, ít ra là rõ ràng với Lận. Thế nhưng, khi chuyển sang Lận, thì nó lại biến thành không có thái độ. Chỉ một cái tin nhắn, không biểu lộ một chút tình cảm, khiến Nghiêm Khắc không rõ ý tứ của Lận là gì. Khi đã không rõ ý tứ của Lận, thì cũng có nghĩa là không rõ ý tứ của Bộ trưởng Giả. Càng không hiểu ý tứ của đối phương, Nghiêm Khắc càng mù tịt về thái độ của đối phương. Nhận được tin nhắn, Nghiêm Khắc chẳng hơi sức đâu suy xét thái độ của đối phương, cứ phải ngoan ngoãn đến quán cháo. Lúc này, Nghiêm Khắc lại có phần thương cảm. Khi xưa, nghèo khó thật đấy, nhưng chẳng phải trải qua nhiều sóng gió đến thế. Trải qua sóng gió cũng chẳng sao, cái chính là chẳng phải quan hệ với đám người thâm hiểm này. Ở đâu, lúc nào cũng trông thấy những vẻ mặt thâm hiểm. Vẻ mặt thâm hiểm ấy đôi lúc cũng xuất hiện nụ cười. Nhân dân lao động tuy có chậm hiểu thật đấy, nhưng họ không xảo quyệt, không thâm hiểm. Có cho, họ cũng chẳng có được cái sự xảo quyệt và thâm hiểm ngần ấy. Muốn có, cũng chẳng biết nó mọc ra từ khoảnh ruộng nào. Mình vốn là một chú cừu, sao lại sơ ý để lạc vào giữa bầy sói? Nếu khi xưa, mình không thi đỗ đại học, cứ chăm chỉ trồng lúa ở quê Hồ Nam, cho dù có phải nắng sớm chiều mưa, đầu tắt mặt tối, nhọc cái thân thật đấy, nhưng rảnh rang đầu óc. Rồi lấy một cô vợ hiền thảo, sinh một, hai đứa con. Cuộc sống vất vả một chút nhưng vui. Tại sao vui? Vì mình không phải biết nhiều thứ như thế. Chung quy, tất cả chì vì cái sự thi đỗ đại học đã hại mình ra nông nỗi này. Cứ tẩn mẩn nghĩ ngợi vẩn vơ như vậy, ngoại trừ việc cảm thán đời người và số phận không thể nào đoán định trước, còn thì chẳng ích gì trong việc cứu vãn tình cảnh hiện nay của gã. Do thấp thỏm không yên, nóng lòng sốt ruột, nên dù chỉ húp bát cháo mát lạnh, mà Nghiêm Khắc cũng vã mồ hôi hột. Thấy gã toát mồ hôi, Lận cười khùng khục. Húp xong bát cháo nóng, y bình thản đưa cho Nghiêm Khắc một tờ giấy ăn, ý bảo Nghiêm Khắc lau mồ hôi. Khác gì chế giễu Nghiêm Khắc. Nghiêm Khắc muốn gắt gỏng lắm, nhưng vì đại cục, đành phải dồn nén trong lòng. Qua sông thì phải lụy đò. Lận ợ một tiếng vì no, rồi thong thả:
– Bộ trưởng Giả bảo muốn có một vụ giao dịch nhỏ với anh.
Nghiêm Khắc ngạc nhiên. Gã không ngờ cuộc nói chuyện hôm nay lại bắt đầu như vậy. Nghiêm Khắc thần người:
– Vụ gì vậy?
Đương nhiên, câu hỏi này cũng chẳng hề có tí chất xám nào trong đó cả. Nhưng lần này Lận không giễu Nghiêm Khắc. Y châm một điếu thuốc rồi nói:
– Bộ trưởng bảo, anh đưa lại chiếc USB. Còn ông sẽ giúp anh vay tám mươi triệu tệ.
Kết quả này nằm ngoài dự đoán của Nghiêm Khắc. Gã sướng như mở cờ trong bụng. Sự phiền não lúc nãy dường như đã bị một cơn gió thổi bay thổi biến. Xem ra, đe dọa cũng có tác dụng. Uy lực của chiếc USB vẫn lớn hơn tấm ảnh. Nghiêm Khắc nợ ngân hàng bốn trăm triệu tệ. Mặc dù tám mươi triệu không thể giải quyết vấn đề căn bản, nhưng ít ra vẫn có thể chữa cháy, vừa trả được một phần lãi cho ngân hàng, vừa có thể giúp mấy công trường vận hành trở lại. Tám mươi triệu giống như viên thuốc trợ tim đặc hiệu dành cho bệnh nhân bệnh tim không may đột quỵ. Nghiêm Khắc không biết nên thay đổi thái độ thế nào, chỉ nói đầy cảm kích:
– Thế sao lại gọi là giao dịch? Đây rõ là Bộ trưởng Giả và anh đã cứu tôi.
Lại nói:
– Tôi không bao giờ quên ơn Bộ trưởng Giả, càng không quên ơn anh.
Lại tiếp:
– Trước đây, tôi có điều gì không phải, mong Bộ trưởng Giả và anh bỏ qua cho.
Ý nói chuyện chiếc USB và tấm ảnh. Nhưng Lận không chấp nhận sự cảm kích của Nghiêm Khắc, nói lạnh tanh:
– Không, trước đây, giúp là giúp. Nhưng lần này, giao dịch là giao dịch.
Nghiêm Khắc ngẩn người. Bây giờ thì gã đã hoàn toàn rõ ý tứ của Lận và cũng là ý tứ của Bộ trưởng Giả. Nghiêm Khắc dùng tấm ảnh và chiếc USB chơi bài ngửa với Bộ trưởng Giả và Lận. Bộ trưởng Giả và Lận cũng dùng tám mươi triệu tệ để chơi bài ngửa với gã. Giúp đỡ và giao dịch là hai khái niệm khác nhau. Giúp đỡ là mơ hồ, giao dịch là rõ ràng. Giúp đỡ không có điểm tận cùng. Còn giao dịch là vụ nào xong vụ ấy. Ngầm ý ở đây là: Tất cả đến đây là hết. Tại sao chỉ giúp Nghiêm Khắc vay tám mươi triệu tệ? Số tiền không nhiều, cũng không ít, là bởi vì Bộ trưởng Giả tính toán rất kỹ. Cho Nghiêm Khắc vay tám mươi triệu tệ, có thể giúp Nghiêm Khắc chữa cháy. Không đến nỗi chết cháy, nhưng cũng chẳng cầm cự được bao lâu. Đã qua ải tám mươi triệu này rồi, thì coi như mọi người đường ai nấy đi. Chuyện sau này chỉ đơn thuần là chuyện của Nghiêm Khắc. Khoản vay tám mươi triệu tệ với tấm ảnh và chiếc USB là một vụ giao dịch. Lúc này, Nghiêm Khắc mới ý thức được mức độ lợi hại của lão già. Nhưng với Nghiêm Khắc, tám mươi triệu này giống như cây cỏ thần cứu mạng. Mà cho dù nó có là một bát thuốc độc chăng nữa, thì cũng phải cố nhắm mắt nhắm mũi mà uống. Sau khi đã hiểu rõ ý tứ của Bộ trưởng Giả và Lận, Nghiêm Khắc lại tỏ ra bình thản, không nói toạc móng heo ra, vẫn nói đầy cảm kích:
– Cảm ơn Bộ trưởng Giả. Càng cảm ơn anh.
Mặc dù cái giá của vụ giao dịch này hơi cao, một khi gật đầu, coi như mất Bộ trưởng Giả. Mất Bộ trưởng Giả, coi như mất nguồn tài lộc mười mấy năm qua. Cái mất đi không chỉ là một con người, mà là một cây đại thụ. Cái mất đi không chỉ là người và đại thụ, mà là vốn liếng tích lũy, gây dựng mười mấy năm qua. Tài sản, tiền bạc có được thì dễ. Cái khó nhất là gây dựng quan hệ làm ăn. Coi như mất toi quả dưa, chỉ được hạt vừng. Nhưng hạt vừng nhỏ bé này lại là thuốc trợ tim đặc hiệu, Nghiêm Khắc đành phải nuốt nó. Vấn đề ở chỗ, trong quan hệ giữa hai người và sự thay đổi của mối quan hệ, Bộ trưởng Giả đều nắm phần chủ động, còn Nghiêm Khắc chỉ là bị động. Bộ trưởng Giả đã bảo giao dịch, thì Nghiêm Khắc không thể không giao dịch. Nếu không, ngay đến cả vụ giao dịch này cũng chẳng có. Cái hiểm của Bộ trưởng Giả là ở chỗ đó. Nhưng viên thuốc trợ tim đặc hiệu này có tác dụng làm thuyên giảm bệnh tình. Giống như chiếc thuyền đang chìm, nhưng sau khi vứt đi một nửa số hàng hóa, nó lại nổi lên. Điều này khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nghiêm Khắc lại nghĩ, việc đã đến nước này, thôi thì cũng phải gắng gượng lấy sức trước đã. Còn chuyện sau này, cứ để sau hẵng hay. Mất Bộ trưởng Giả, thì ta lại đi tìm Bộ trưởng Chân1. Chẳng qua, phải mất thêm ít vốn liếng để gây dựng và phát triển quan hệ. Xe tới núi, khắc có đường đi. Ông Trời không triệt đường sống của ai bao giờ. Nghĩ thế, Nghiêm Khắc thấy tâm lý thoải mái hẳn. Lại nghĩ: Hoặc giả, lưu manh đã tôi thế đấy.
Nghiêm Khắc chấp nhận vụ giao dịch này còn vì một lẽ. Trước đó, gã cũng vừa có một vụ giao dịch với mụ vợ Cù Lợi. Nghiêm Khắc thông qua lái xe riêng của mình là Tiểu Bạch khống chế lái xe của Cù Lợi là lão Ôn nắm rõ hành tung mấy ngày qua của Cù Lợi sau khi bỏ nhà ra đi. Vốn cứ tưởng là vì người, cuối cùng, té ra là vì tiền. Nếu chỉ vì tiền, hóa ra lại dễ xử lý hơn là vì người. Cũng giống như mối quan hệ hiện tại giữa gã với Bộ trưởng Giả và Lận. Nhưng cũng không đơn giản là thế. Hôm ấy, Nghiêm Khắc chặn Cù Lợi ở cửa ngân hàng. Hai người nói chuyện bài ngửa với nhau trong quán cà phê. Cũng chỉ biết là cô ta đang chuyển tiền, chứ không biết xuất xứ, nơi đến và số lượng của số tiền này. Nhưng thông qua việc làm này của Cù Lợi, Nghiêm Khắc dường như đã ý thức được điều gì đó. Gã quay lại công ty để điều tra. Qua lời của viên quản lý tài chính-kế toán của công ty, cuối cùng, mọi thứ đã sáng tỏ. Thì ra, bắt đầu từ 8 năm trước, vụ làm ăn nào của công ty cũng có sự can dự của Cù Lợi từ đằng sau. Nghiêm Khắc cài điệp viên ngầm của mình cạnh Cù Lợi, thì Cù Lợi cũng cắm điệp viên ngầm của mình cạnh Nghiêm Khắc. Gã đó chính là tay Phó Tổng Giám đốc bị tai nạn giao thông cách đây 2 tháng. Vụ làm ăn nào của công ty, Cù Lợi cũng thông đồng với tay Phó Tổng Giám đốc để cắt xén. Vết cắt không lớn, miếng bánh ga-tô bị cắt nhỏ, nên không dễ phát hiện. Chính bởi vậy, sau nhiều lần trót lọt, số tiền cũng tích tiểu thành đại. Đây chính là sự khôn ngoan và hiểm độc của Cù Lợi. Thì ra, từ lâu, Cù Lợi không còn một lòng theo Nghiêm Khắc. Nhưng tại sao lại là 8 năm về trước, vì câu chuyện cụ thể gì khiến cho Cù Lợi đồng sàng dị mộng với Nghiêm Khắc. Nhất thời, Nghiêm Khắc nghĩ không ra. Vì một người đàn bà chăng? Hay vì việc sử dụng một khoản tiền nào đó? Vì một cử chỉ thường nhật? Hay vì một câu nói? Rốt cuộc, gã vẫn chưa rõ mối quan hệ giữa Cù Lợi với gã Phó Tổng chết tiệt kia là mối quan hệ gì. Nghiêm Khắc thấy kinh sợ trước cái rối rắm của sự đời. Liên tưởng đến việc Cù Lợi thường xuyên xuống Thượng Hải, Nghiêm Khắc không hiểu mụ ta đã giở trò gì. Lúc này, gã không chỉ nghi ngờ căn bệnh trầm cảm của Cù Lợi là giả, mà thậm chí còn nghi ngờ chuyện mụ ta từ gầy thành béo, từ dịu dàng sang bốp chát, cũng giả nốt. Đương nhiên, không thể nào tất cả đều là giả, nhưng liệu có yếu tố đóng kịch trong đó không? Bây giờ mới té ngửa, 8 năm qua, Cù Lợi giấu gã xà xẻo từng lát bánh ga tô, tích dần tích dần, để rồi có món tiền tổng cộng lên tới hơn năm mươi triệu tệ. Nếu như trước đây, số tiền này với Nghiêm Khắc chẳng mùi mẽ gì. Thế nhưng bây giờ, khi thuyền sắp chìm đến nơi, thì số tiền ấy không hề nhỏ. Nghiêm Khắc lại chơi bài ngửa với Cù Lợi. Nghe nói Nghiêm Khắc đã truy ra việc làm của mình trong 8 năm qua, Cù Lợi không hề hoảng sợ, dường như đã biết từ lâu, rằng: sẽ có ngày hôm nay. Nghiêm Khắc lại một phen sửng sốt. Không những thế, Cù Lợi còn có vẻ bực mình:
– Đã đến nước này, anh định thế nào, nói mau lên.
Đã đến nước này, Nghiêm Khắc đành phải giao dịch với mụ ta. Vụ giao dịch này không thoải mái như vụ giao dịch với Bộ trưởng Giả và Lận. Hai người đôi co mãi, Nghiêm Khắc liên tục phải nhượng bộ, cuối cùng đi đến thỏa thuận: Một, chia một nửa từ số tiền hơn năm mươi triệu của Cù Lợi để Nghiêm Khắc cấp cứu. Đợi khi Nghiêm Khắc hồi sức, sẽ trả lại số tiền này cho Cù Lợi. Hai, Cù Lợi cho Nghiêm Khắc vay số tiền này, thì mọi việc làm trước đây của Cù Lợi coi như xí xóa. Ba, Nghiêm Khắc phải viết giấy nợ ghi rõ số tiền vay của Cù Lợi. Bốn, Cù Lợi chủ trương, ngày Cù Lợi cho Nghiêm Khắc vay tiền sẽ là lúc hai người ly dị. Cũng coi như đường ai nấy đi. Nhưng trong vụ giao dịch này, Nghiêm Khắc cảm thấy sao mình nhục nhã quá. Số tiền ấy vốn là của mình, bây giờ lại thành ra tiền vay. Vốn định vay toàn bộ, nhưng giờ chỉ vay được có một nửa. Thêm nữa, Cù Lợi giở trò sau lưng mình như thế, rõ là phi pháp và vô đạo đức, nhưng bây giờ kẻ gian thành người ngay. Nghiêm Khắc lại nghĩ, vợ chồng khi ly hôn, chẳng phải cũng phải chia đôi tài sản sao? Chỉ có điều, bây giờ không phải là chia tiền, mà là chia khoản nợ. Nhưng thế quái nào, bây giờ lại chuyển thành: nợ là của Nghiêm Khắc, còn tiền là của Cù Lợi. Trước đây, hai mươi lăm triệu tệ chẳng là cái đinh rỉ gì, nhưng bây giờ, nó cũng coi như cây cỏ thần cứu mạng. Sau một hồi đôi co, Nghiêm Khắc cuối cùng cũng phải đồng ý. Hai hôm nay, Nghiêm Khắc lần lượt có hai vụ giao dịch với người ở hai phương thân thiết nhất với mình trong cuộc sống. Một phương là gia đình – người vợ. Một phương là xã hội – Bộ trưởng Giả và Lận. Nhưng hai mươi lăm triệu tệ cộng với tám mươi triệu tệ cũng đã hơn một trăm triệu. Nghiêm Khắc hoàn toàn có thể dựa vào nó mà cứu lấy mình. Lại nghĩ, giao dịch kể cũng tốt, mọi thứ hai năm rõ mười. Chỉ có điều đêm qua, lúc tỉnh dậy, Nghiêm Khắc bỗng nhớ đến một chuyện, người lại vã mồ hôi lạnh. Hơn 10 năm qua, Cù Lợi liên tục sảy thai, không biết là vô tình hay cố ý. Nếu là cố ý, thì rõ là mụ ta đã rắp tâm chia tay với Nghiêm Khắc. Chuyện ấy không nói. Nhưng còn một suy tính khác, độc hơn nhiều: Không muốn có thế hệ sau cùng Nghiêm Khắc. Hoặc giả, để cho Nghiêm Khắc phải tuyệt tự. Còn một khả năng nữa, cái thai bị sảy liệu có phải là con đẻ của Nghiêm Khắc không? Hay là của gã Phó Tổng chết tàu chết xe kia? Càng nghĩ, càng sợ. Cuối cùng cảm thán: trên đời này, người gần gũi nhất với mình cũng có thể là người hiểm độc nhất. Cũng giống như tay Phó Tổng bị xe tông chết kia, người mình tin cậy nhất lại chính là quả bom hẹn giờ bên mình.
Sau hai vụ giao dịch, Nghiêm Khắc thấy tâm trạng nhẹ nhõm hẳn. Khi trên đời này chỉ còn lại mỗi mình ta, ta sẽ thấy rất thoải mái, thanh thản. Thỏa thuận với Lận xong, Nghiêm Khắc đưa Lận về nhà lấy chiếc USB. Chiếc USB không để ở nơi ở hiện giờ của Nghiêm Khắc. Nghiêm Khắc bây giờ ở trại ngựa ở ngoại ô. Lúc vui, Nghiêm Khắc thích quấn quýt bên ngựa. Lúc buồn, cũng muốn ở bên ngựa. Ngựa còn đạo đức hơn người. Chiếc USB để ở khu biệt thự Bethoven đã lâu không người lui tới. Chìa khóa biệt thự Bethoven do Cù Lợi giữ. Vốn trước đây, Nghiêm Khắc cũng có chìa khóa. Nhưng một bận, Nghiêm Khắc và một cô diễn viên điện ảnh vụng trộm trong nhà bị Cù Lợi bắt quả tang. Cù Lợi làm rùm beng lên, rồi đổi ổ khóa. Nghiêm Khắc lại cảm thán, rằng mình cũng không phải không có trách nhiệm đối với sự phản bội của Cù Lợi. Không ở biệt thự Bethoven, nên Nghiêm Khắc quyết định cất giấu bí mật tày trời là chiếc USB ở biệt thự, nơi mà Cù Lợi và người khác không thể ngờ đến. Hôm cất chiếc USB, Nghiêm Khắc nhân lúc nhà không có người lén mở cửa sổ phía sau, rồi trèo vào nhà. Về nhà mình mà lén lút như ăn trộm. Nhưng bây giờ đưa Lận về, không tiện nhảy qua cửa sổ. Gã đành lái xe đi đón Cù Lợi, rồi cả bọn cùng đi đến biệt thự Bethoven. Gặp lại sau vụ giao dịch, Nghiêm Khắc và Cù Lợi lập tức trở thành người xa lạ, đối xử với nhau khách sáo lắm. Sau khi đến biệt thự Bethoven, Cù Lợi lên gác, vào buồng ngủ. Nghiêm Khắc ở nhà dưới thu thập USB đưa cho Lận. Chiếc USB gốc được sao thành 6 chiếc. Sàn trong biệt thự là sàn gỗ. 6 chiếc USB được giấu dưới những tấm sàn khác nhau trong phòng khách. Người đi lại trong phòng khách không thể tưởng tượng được rằng, dưới chân mình đang ẩn chứa một bí mật ghê gớm nhường nào. Nhìn Nghiêm Khắc chổng mông nạy các tấm sàn, Lận bất giác bật cười:
– Anh được lắm.
Lấy đủ số USB xong, Nghiêm Khắc lại đặt từng tấm sàn về vị trí cũ. Rồi đi về phía cửa sổ, bấm chiếc nút ẩn dưới bệ cửa sổ. Một khoảng tường to bằng mặt bàn mở ra, thì ra đây là tường giả. Nghiêm Khắc lấy ra từ bên trong một chiếc máy tính xách tay, rồi đặt lên bàn trà cùng với tất cả 6 chiếc USB:
– Tất cả đều ở đây.
Mặt Lận vẫn lạnh tanh:
– Có phải tất cả hay không là chuyện của anh.
Lại tiếp:
– Bộ trưởng Giả thường bảo, tiền là chuyện nhỏ, làm người mới là chuyện lớn
Sau một hồi xoay sở, Nghiêm Khắc lại vã mồ hôi. Gã vừa lau mồ hôi, vừa đáp:
– Tôi hiểu điều ấy quá đi chứ.
Trông gã lại có phần đáng thương. Bỗng, trên gác vọng xuống tiếng kêu thất thanh của Cù Lợi. Nghiêm Khắc và Lận giật bắn mình:
– Chuyện gì thế?
Rồi vội vàng chạy lên gác. Vào tới phòng ngủ tầng 3, mới biết nhà có trộm. Lúc đầu, Nghiêm Khắc và Lận cũng có phần hoảng hốt giống như Cù Lợi. Nhưng khi kiểm tra phòng, thấy tên trộm bỏ của chạy lấy người, đồ chôm được đều giấu trong tủ tivi, chưa kịp lấy đi, lại thở phào. Nghiêm Khắc mừng thầm, may mà giấu chiếc USB dưới sàn gỗ, máy vi tính xách tay giấu trong tường, toàn chỗ trộm không ngờ đến. Chỉ cần những thứ này không hề hấn gì, còn những thứ khác dù có mất trộm cũng chẳng sao. Nghiêm Khắc xách chiếc bao tải của tên trộm, rồi cả bọn xuống tầng một. Lúc này, Lận lại có vẻ lo lắng:
– Những gì trao đổi lúc nãy, liệu tên trộm có nghe thấy không nhỉ?
Nghiêm Khắc:
– Nó ở tận tầng 3. Không sao đâu.
Lúc này, có tiếng gõ cửa thình thình. Nghiêm Khắc mở cửa. Bốn, năm nhân viên bảo vệ của khu biệt thự ào vào trong. Họ chẳng nói chẳng rằng, người định đến các phòng tìm trộm, người định gọi điện thoại báo công an. Nghiêm Khắc chưa kịp nói gì thì Lận tiến tới ngăn họ lại:
– Không cần báo công an đâu.
Rồi chỉ vào chiếc bao tải:
– Trộm vụng ấy mà. Trộm chán chê nhưng lại rớt đồ.
Nghiêm Khắc chợt như hiểu ra điều gì, chêm vào:
– Chỉ một phen hú vía, không cần phải báo công an. Chúng tôi thì chẳng sao. Chỉ sợ công ty bảo vệ phê bình các anh. Lần trước, trong khu bị trộm, các anh có mấy người bị đuổi việc đấy thôi? Đêm hôm khuya khắt thế này, bắt tội các anh đến đây đã là quá rồi.
Mấy nhân viên bảo vệ bấy giờ mới hiểu ra, vội cúi đầu:
– Cảm ơn ông ạ. Cảm ơn ông ạ.
Lại cuống quýt cảm ơn và cảm ơn, rồi mới lui ra. Trong nhà chỉ còn lại ba người là Nghiêm Khắc, Lận và Cù Lợi. Cù Lợi vẫn đang mặc áo khoác tắm. Cô ta với bao thuốc lá Lận để trên bàn, châm một điếu, ngồi ghé mông lên ghế sô-pha:
– Có mất đấy. Chiếc túi xách của tôi đã bị tên trộm lấy đi rồi.
Nghiêm Khắc giật mình:
– Ấy chết. Chiếc túi có giá lắm đấy, hàng hiệu của Anh, cả thế giới chỉ có vài chiếc thôi.
Cù Lợi:
– Mất túi tôi không xót, chỉ tiếc đồ trong túi.
Nghiêm Khắc xua tay:
– Trong túi thì có mấy tiền, coi như của đi thay người.
Cù Lợi:
– Tôi nói cho các anh biết, trong chiếc túi còn có cả một chiếc USB.
Cả Nghiêm Khắc và Lận đều sửng sốt. Nghiêm Khắc vội hỏi:
– Trong chiếc USB có gì?
Cù Lợi cầm điếu thuốc chỉ vào chiếc USB trên bàn, dõng dạc:
– Cũng giống như thế.
Nghiêm Khắc và Lận lại thêm một phen sửng sốt, ngồi ngây như phỗng. Nghiêm Khắc bỗng như hiểu ra điều gì, vỗ vào đầu một cái:
– Thì ra, tay Phó Tổng Giám đốc quay những thứ này là theo sự sai khiến của cô.
Rồi thẫn thờ nhìn Cù Lợi:
– Cô rốt cuộc là ai? Sống với cô ngần ấy năm, sao tôi không nhìn ra con người cô nhỉ?
Cù Lợi nhả ra một vòng khói:
– Tại anh lừa dối tôi trước. Đối với hạng người nham hiểm như anh, tôi buộc phải đề phòng.
Lận hỏi Cù Lợi:
– Chiếc USB mất trộm có cài mã không?
Cù Lợi:
– Để đề phòng bất trắc, đáng ra phải cài mã. Nhưng cũng để đề phòng bất trắc, sợ bị giết, nên tôi không cài mã.
Nghiêm Khắc và Lận lại một phen bần thần. Nghiêm Khắc chồm đến toan đánh Cù Lợi, nhưng bị Lận ngăn lại. Nghiêm Khắc giơ tay phân bua với Lận:
– Phen này thì gay rồi.
Lận thở dài, rồi vừa mỉm cười, vừa nhìn Nghiêm Khắc:
– Thế cũng tốt. Giữa chúng ta bây giờ không còn là mặt đối mặt nữa, mà là cùng nhau ứng phó.
Bỗng y tỏ vẻ hoài nghi:
– Trong khu có biết bao biệt thự, sao tên trộm lại chỉ vào đây ăn trộm?
Rồi lộ rõ vẻ căng thẳng. Nghiêm Khắc hiểu ý của Lận. Y nghi ngờ vụ trộm này là một âm mưu, không biết có liên quan đến chuyện giữa Nghiêm Khắc với Bộ trưởng Giả và Lận hay không. Nghiêm Khắc cũng thấy căng thẳng theo. Thật ra, vụ trộm này không phải là một âm mưu, cũng chẳng liên quan gì đến chuyện giữa Nghiêm Khắc với Bộ trưởng Giả và Lận. Nhưng tên trộm đột nhập vào biệt thự của Nghiêm Khắc và ăn trộm cũng không phải chuyện tình cờ. Tên trộm này là Thanh Diện Thú Dương Chí. Trộm nhà Nghiêm Khắc là chủ ý của đám Tào. Chủ ý này không phải nhất thời, mà đã rắp tâm từ lâu. Không phải vì Nghiêm Khắc, mà vì lão Ôn – lái xe của Cù Lợi. Sau vụ lão Ôn tằng tịu với ả giúp việc nhà Nghiêm Khắc bị lộ tẩy, không phải ở nhà Nghiêm Khắc, mà là ở nhà riêng lão Ôn, lão Ôn đã cải tà quy chính, không dan díu với ả An Huy đó nữa. Nhưng kỳ thực, dù có muốn dan díu cũng chẳng được. Vì năm nay, nhà Nghiêm Khắc thay hai trên tổng số ba người giúp việc. Trong đó có ả An Huy. Nhưng, không câu kéo đàn bà, không phải là lão Ôn. Kể ra, việc này cũng không thể trách lão ta. Mặc dù tuổi đã 48, nhưng máy móc của lão Ôn còn tốt lắm. Khổ nỗi, vợ lại không ổn. Thành ra, lão ta lại lọ mọ tìm kiếm bên ngoài để giải quyết nhu cầu. Đây chính là điểm khác biệt của lão Ôn khi câu kéo đàn bà ở thời điểm bây giờ so với hồi trẻ. Ngoài ả giúp việc, lão Ôn chẳng câu kéo được ai. Thế nên, những lúc không chịu nổi, lão Ôn bèn ra phố tìm “gà”. Lâu rồi, nhà Nghiêm Khắc không còn ở biệt thự Bethoven, mà chuyển đến ở trại ngựa. Hôm ấy, Cù Lợi bảo lão Ôn đến biệt thự lấy một món đồ. Hai hôm nay, cơn khát đàn bà đang hành hạ Ôn. Lão muốn nhân dịp về biệt thự lấy đồ, tranh thủ ra phố tìm “gà”, giải quyết nhu cầu riêng tư của mình. Lái chiếc BMW của Cù Lợi chạy ngang qua hiệu tóc, lão dừng lại. Tăm một cô gái mát-xa, mặc cả một trăm tệ, rồi cho “gà” lên xe đi tới biệt thự Bethoven. Trước khi lấy đồ, lão Ôn và “gà” hành sự trên chiếc sô-pha. Xong việc, mặc quần, thì hai người cãi nhau chuyện tiền nong. Lúc ở hiệu cắt tóc, hai người đã đồng ý mức giá một trăm tệ. Nhưng con “gà” thấy lão Ôn chạy xe xịn, lại đưa ả đến tận biệt thự, đinh ninh Ôn là chủ ngôi biệt thự, chứ không nghĩ lão ta chỉ là một tài xế quèn. Con “gà” liền đòi năm trăm tệ. Lão Ôn cáu tiết, chửi con “gà” là đồ lật lọng. Con “gà” bảo, ở hiệu tóc thì một trăm, nhưng đã ra ngoài phải năm trăm. Không phải Ôn không có tiền để trả, mà tức vì bị lừa. Lúc đầu, hai người còn võ mồm, sau thì thượng cẳng chân, hạ cẳng tay. Lão Ôn giáng cho con “gà” một cái bạt tai, rồi chỉ vào điện thoại:
– Mày tin không? Tao gọi điện cho công an đến gô cổ mày bây giờ đấy!
Con “gà” thấy mình thân cô thế cô, đấu không lại với Ôn, bèn nhặt một trăm tệ lão ta quẳng trên sô-pha, tấm tức chạy ra ngoài. Nhưng ả ta đã ghi sổ mối thù với lão Ôn và ngôi biệt thự này. Con “gà” có một người bạn tên là Tô Thuận Khanh. Tô Thuận Khanh ngoài việc mát-xa cho khách, còn đi lại với một nhân viên giao hàng của một nhà hàng. Tay này chính là tên đi cùng với Thôi Đầu trọc chặn Thanh Diện Thú Dương Chí ở ngõ hẻm nhỏ. Y đã học hết cấp 3, thích ăn nói văn vẻ. Ăn nằm với một ả mèo mả gà đồng, nhưng y cũng tự ví mình như Liễu Vĩnh2. “Đêm nay tỉnh rượu nơi naoBờ dương liễuTrăng tàn gió sớm”. Tiếng là ăn nằm với “gà”, nhưng y lại bị “gà” quản lý. Tô Thuận Khanh bảo y đi về hướng đông, đố y dám đi về hướng tây. Bảo y đánh chó, đố y dám đánh gà. Tô Thuận Khanh có thể danh chính ngôn thuận ngủ với gã đàn ông khác, nhưng “Liễu Vĩnh” chỉ có thể ăn nằm với ả. Ăn nằm với con “gà” này không phải dễ, tốn kém hơn với con gái nhà lành. Công việc giao hàng ở nhà hàng khiến “Liễu Vĩnh” không đủ tiền bao “gà”. Y bèn đầu quân cho Tào, làm chân “chạy văn thư” để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Con “gà” bị lão Ôn đánh chơi thân với Tô Thuận Khanh. Ả khóc lóc kể lể với bạn nỗi uất ức của mình ở biệt thự Bethoven. Tô Thuận Khanh vô tình kể lại với “Liễu Vĩnh”. Biệt thự Bethoven cách nhà hàng – nơi “Liễu Vĩnh” làm việc – chẳng bao xa. Y thường tới khu biệt thự Bethoven giao hàng. Muốn huênh hoang tài năng với Tô Thuận Khanh, y rắp tâm trừng phạt gã chủ ngôi biệt thự đã bắt nạt con “gà” kia, và cũng để kiếm chác tí chút. Y cũng lầm tưởng lão Ôn là ông chủ của ngôi biệt thự. Lúc đi giao hàng, y lưu ý hơn đến ngôi biệt thự này. Theo dõi liền 6 tháng, rồi báo cáo với Tào đại ca, rằng ngôi biệt thự này thường không có người ở, nhưng đồ đạc bên trong không thiếu thứ gì. Cả một đống giàu sang bày ra trước mắt. Không lấy có mà dở người. Thế nên mới có câu chuyện Thanh Diện Thú Dương Chí đến trộm nhà Nghiêm Khắc. Tất cả chỉ đơn thuần vì một con “gà”, nhưng với Lận và Nghiêm Khắc, sự việc dường như rối rắm hơn nhiều. Hoặc giả, chẳng cần biết việc này vốn dĩ có liên quan đến câu chuyện giữa Nghiêm Khắc với Bộ trưởng Giả hay không, nhưng bây giờ thì nó liên quan mười mươi rồi. Đơn giản, bởi một chiếc USB đã bị đánh cắp.