Sở Hanh cảm thấy cuộc đời mình thật sự quá trắc trở, chỉ vì một tên Dương Thần nhỏ nhoi, hắn thế mà từ đệ tử thân truyền tiền đồ vô lượng của Hạo Nguyệt điện chủ trở thành kẻ phản môn. Bước ngoặt lớn này, thật sự khiến hắn có chút không thể chấp nhận được.
Tất cả đều phải trách tên Dương Thần đáng chết kia, nếu không phải vì Dương Thần, Sở Hanh làm sao rơi vào nông nỗi này? Mỗi khi nhớ tới khuôn mặt đáng ghét của Dương Thần, Sở Hanh lại không kìm được mà siết chặt nắm đấm.
Bản thân đã thành phản đồ, đệ tử Chấp Pháp Đường tìm tới, Sở Hanh không thể nào bó tay chịu trói, một khi bị áp giải về, Sở Hanh chỉ có con đường chết, không còn khả năng nào khác. Bởi vì Dương Thần đã giúp Ngũ Hùng trưởng lão luyện chế Đoạt Thiên Đan, tầm quan trọng của nó đối với Thuần Dương Cung lúc này vượt xa Sở Hanh.
Cho nên sư phụ Lương Thiệu Minh mới âm thầm phái người thông báo cho hắn nhất định phải ẩn nấp thật kỹ, tuyệt đối không được để đệ tử Chấp Pháp Đường áp giải về. May mắn thay, những đạo hữu của Thái Thiên Môn này rất trượng nghĩa, chịu che giấu cho hắn, thậm chí còn cung cấp cho hắn một chỗ ẩn thân.
Lý đạo hữu thậm chí còn cam đoan với hắn, đang luyện chế loại thuốc cải đầu hoán diện giúp hắn, chỉ cần luyện thành sẽ lập tức cho hắn dùng, từ nay về sau dùng một thân phận hoàn toàn mới gia nhập Thái Thiên Môn, từ đó về sau cao chẩm vô ưu.
Điều này mang lại cho Sở Hanh hy vọng lớn nhất, cũng là lý do Sở Hanh có thể chống đỡ tới tận bây giờ. Đáng tiếc, vì chuyện mấy tháng trước, Thái Thiên Môn bây giờ cũng đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, bản thân còn lo chưa xong, chuyện của Sở Hanh cũng đành phải tạm gác lại.
Sở Hanh hiểu rõ nặng nhẹ, cho nên cũng không dám thúc ép, chỉ có thể chậm rãi chờ đợi. Nhưng lần này Thái Thiên Môn rõ ràng gặp rắc rối rất lớn, thậm chí có một Nguyên Anh lão tổ bỏ mình, liên quan đến cuộc chiến giữa Ngũ Hành Tông và Thái Thiên Môn, tuyệt đối không phải là chuyện một sớm một chiều có thể giải quyết được.
Ngoài việc trốn trong trận pháp này, Sở Hanh tạm thời không nghĩ ra nơi nào khác để đi. Dù là nơi nào, chắc hẳn cũng đều có người của Thuần Dương Cung đang tìm hắn, với hành vi đánh bị thương bốn đệ tử Chấp Pháp Đường rồi gửi trả về Thuần Dương Cung, bị người ta phát hiện chính là cái chết, không còn khả năng nào khác. Đáng tiếc là, nơi này là Hoang Sa Cốc, hắn là một Thủy tu, hầu như không có đất dụng võ.
Phía Sinh Môn của trận pháp xuất hiện tiếng bước chân, đây chắc chắn là người của Thái Thiên Môn, Sở Hanh cũng không để ý, mà chuyên tâm tu hành. Mặc dù Hoang Sa Cốc Thổ linh lực nồng đậm, nhưng dưới sự cần mẫn tu luyện của hắn, tu vi cũng có tăng trưởng chút ít, đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong. Chỉ cần có cơ duyên thích hợp, biết đâu có thể ngưng đan.
Trận pháp này chính là kiệt tác của Thái Thiên Môn, tuy Sở Hanh không biết bộ dạng hoàn chỉnh của trận pháp là như thế nào, nhưng riêng phần nơi hắn đang ở đã sở hữu sức mạnh cực kỳ mạnh mẽ. Một Thủy tu như hắn ở trong Hoang Sa Cốc lấy một địch bốn, lại còn trọng thương bốn người, đã đủ để chứng minh sự lợi hại của trận pháp.
Không phải người của Thái Thiên Môn, không hiểu trận pháp này, căn bản không thể nào đi vào từ Sinh Môn. Sở Hanh cũng phải sau khi được chỉ điểm mới biết phương pháp ra vào. Người đến là người phe mình, Sở Hanh cũng không muốn ngắt quãng việc tu hành hiện tại, đợi lát nữa thu công rồi hành lễ cũng chưa muộn.
Chỉ có điều, một ánh nhìn khiến bản thân cảm thấy như bị gai đâm sau lưng cứ mãi làm Sở Hanh cảm thấy vô cùng khó chịu, tựa như mình bị một tên đồ tể nhìn chằm chằm vậy, cảm giác đó, vô cùng khó chịu.
Sở Hanh qua loa thu công, chậm rãi đứng dậy, quay người định hành lễ, nhưng lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn.
Khuôn mặt này, Sở Hanh trong mơ cũng muốn băm vằm chủ nhân của khuôn mặt ấy thành trăm mảnh, để hả mối hận trong lòng. Nghĩ tới Dương Thần, Sở Hanh dường như có một loại xúc động muốn giết người.
Nhưng khi Sở Hanh nhìn thấy khuôn mặt của Dương Thần vào lúc này, lại chỉ thấy từng đợt lạnh lẽo và chột dạ. Nơi đây là trọng địa của Thái Thiên Môn, Dương Thần làm sao tiến vào được?
Theo lý mà nói, Dương Thần là một đệ tử vừa mới Trúc Cơ, chưa từng tiếp xúc với trận pháp các loại, tuyệt đối không thể nào tự mình đi vào được. Khả năng duy nhất, chính là có người của Thái Thiên Môn tiết lộ bí mật của trận pháp, đồng thời cũng tiết lộ tung tích của Sở Hanh.
Đây mới là nguyên nhân khiến Sở Hanh cảm thấy toàn thân lạnh toát, lẽ nào mình đã bị Thái Thiên Môn bỏ rơi rồi sao? Thái Thiên Môn để bình ổn sự việc lần này, nói không chừng sẽ thỏa hiệp với mấy môn phái nhỏ mà trước đây họ coi thường, thực lực của Thuần Dương Cung không yếu, lẽ nào đây là dự định hy sinh bản thân hắn để đổi lấy sự ủng hộ của Thuần Dương Cung?
Là ai đã bán đứng hành tung của mình? Phải biết rằng, người biết rõ hành tung của Sở Hanh đều là cao thủ từ Kim Đan tông sư trở lên của Thái Thiên Môn, đệ tử bình thường căn bản không hề biết nơi này còn có người tên Sở Hanh. Để một Kim Đan tông sư thỏa hiệp với một đệ tử Trúc Cơ kỳ như Dương Thần, Sở Hanh không cho rằng Dương Thần có sự mạnh mẽ đến mức đó.
Từng đợt mồ hôi lạnh rỉ ra từ sau lưng Sở Hanh, lúc này Sở Hanh mới hiểu được mùi vị bị bán đứng. Đặc biệt là cảm giác đồng minh mà mình tin tưởng lại đâm sau lưng mình một nhát, quả thực đau thấu tâm can. Khoảnh khắc này, Sở Hanh gần như đã hỏi thăm toàn bộ gia quyến của Lý Thanh Thần một lượt, không bỏ sót một ai.
Lẽ nào mình chỉ đành bó tay chịu trói? Sở Hanh khó khăn di chuyển bước chân, ánh mắt đảo nhìn khắp nơi, muốn phát hiện bóng người đi vào cùng Dương Thần. Thế nhưng, mặc cho hắn nhìn thế nào, hắn cũng không thấy được người của Thái Thiên Môn.
Nhưng điều này cũng không khiến Sở Hanh thả lỏng, ngược lại càng thêm khẩn trương, mình ngay cả người cũng không thấy, chẳng phải có nghĩa là người tới ít nhất cũng là cao thủ cấp bậc Kim Đan tông sư sao?
May mắn là, sau khi thần thức của Sở Hanh dò xét một lượt, kinh hỉ phát hiện trận pháp này vẫn chưa mất hiệu lực, vẫn còn có thể sử dụng. Hơn nữa vị trí hiện tại của hắn, cách trận nhãn khống chế không xa, chỉ cần hắn đứng trên trận nhãn, mấy kẻ có tu vi tương đương với hắn vây công Sở Hanh cũng không sợ.
"Lâu rồi không gặp, Sở sư huynh, xem ra ngươi sống rất sung túc a!" Dương Thần đứng đằng kia, không hề động đậy, căn bản không để ý tới việc Sở Hanh đang chậm rãi di chuyển, chỉ đợi đến khi hắn càng lúc càng chột dạ, mới mở miệng nói: "Chưởng giáo cung chủ có lệnh, ngươi phản bội sư môn, tàn hại đồng môn, phải bị phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi sư môn!"
"Muốn phế tu vi của ta, tự mình ra tay đi!" Sở Hanh đã đặt một chân lên trên trận nhãn, lòng dạ đại định. Người của Thái Thiên Môn mãi vẫn không xuất hiện, khiến Sở Hanh nảy sinh một tia may mắn, có phải họ căn bản không định lộ diện, chỉ để người của Thuần Dương Cung tự mình giải quyết? Nếu vậy, dường như Thái Thiên Môn vẫn âm thầm nghiêng về phía hắn một chút.
"Đó là trừng phạt của Chưởng giáo cung chủ dành cho ngươi, không phải của ta!" Dương Thần cười lạnh một tiếng: "Đã ngươi muốn ra tay giết ta, ta cũng sẽ không khách khí với ngươi, Sở Hanh, chịu chết đi!"
"Chỉ bằng ngươi?" Sở Hanh cười ha hả, chỉ vào Dương Thần khinh miệt cười nhạo: "Ngươi thật sự tưởng mình là nhân vật gì rồi sao?"
"Bớt nói nhảm!" Dương Thần không để ý tới tiếng cười cuồng loạn của Sở Hanh, tự mình nhấc Trảm Tiên Đao trong tay, lạnh lùng nói với Sở Hanh: "Oan có đầu, nợ có chủ, Sở Hanh, nạp mạng đi!"
(Còn tiếp)