Trảm tiên

Lượt đọc: 302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 136
Trong sách tự có nhà vàng (Hạ)

❊ ❊ ❊

Dương Thần không phải là không chú trọng tu hành, mà thực sự là tu hành không phải là chuyện luyện công tăng cường linh lực đơn giản như vậy. Nếu chỉ đơn giản như thế, thì thiên hạ ai có linh căn chẳng phải đều có thể một bước lên mây? Nhưng trên thực tế, những cao thủ thực sự có thể tu luyện tới Kim Đan kỳ cũng chỉ là phượng mao lân giác mà thôi.

Củng cố cảnh giới hiện tại là việc mà bất cứ ai vừa mới thăng cấp đều nhất định phải làm. Quá trình củng cố này, ít thì ba năm năm năm, nhiều thì mười năm tám năm, là chuyện hết sức bình thường.

Căn cơ củng cố càng vững chắc, sau này càng có cơ hội đột phá, tích lũy dày đặc mới có thể bùng phát mạnh mẽ, chính là đạo lý này. Những kẻ nhìn qua trong thời gian ngắn liên tiếp đột phá mấy tiểu tầng thứ, tu hành càng nhanh thì phiền phức sau này càng lớn.

Dương Thần trùng sinh, so với bất cứ ai đều hiểu rõ sự quan trọng của quá trình này. Người khác dùng một loại linh lực để trúc cơ đã thận trọng như vậy, hắn hiện tại dùng mười loại linh lực của Âm Dương Ngũ Hành Quyết để trúc cơ, lại càng phải cẩn thận trong cẩn thận, không dám dễ dàng tham công tiến tới.

Ở trong nhà mình tận hưởng cuộc sống yên tĩnh, còn có thể tận hưởng niềm vui đọc sách, những ngày này của Dương Thần quả thực có chút "lạc bất tư thục".

Sách tạp văn sở dĩ là tạp văn, chính là vì những gì ghi chép không phải là việc gì quan trọng, không liên quan đến tu hành, nhưng đối với việc mở rộng tầm mắt, tăng thêm kiến thức mà nói, lại là sự bổ sung tốt nhất.

Một tách trà thơm pha từ hoa nhân sâm ngàn năm, nằm trên chiếc giường nằm thoải mái, nhắm mắt lại, dùng thần thức đọc nội dung ghi chép trên ngọc giản, cuộc sống như vậy, thần tiên cũng chỉ đến thế mà thôi. Huống hồ Dương Thần hiểu rất rõ, thần tiên cũng không phải thường xuyên có được cuộc sống nhàn nhã như thế này.

Từng bài từng bài đọc qua, có chút tác dụng thì Dương Thần sẽ hơi dụng tâm ghi nhớ lại. Không có tác dụng, Dương Thần cũng chỉ coi như tiêu khiển, đọc qua là quên. Tu hành tới tầng thứ ba của Tam Thanh Quyết, trí nhớ của Dương Thần đã biến thái đến mức khiến người ta không thể tin được.

Những thứ này do Thanh Vân Tông đưa tới, vì là do Vạn Thiến chuẩn bị, nên tất cả những gì tìm được đều là những thứ cặn bã trong tàng thư của Thanh Vân Tông. Dương Thần muốn những thứ như du ký, kiến văn, Vạn Thiến làm sao để kẻ vạch trần âm mưu của nàng ta như Dương Thần được như ý nguyện, nên toàn tìm những thứ như thoại bản bạch thoại, truyền thuyết linh tinh, ngay cả muốn tăng trưởng kiến thức thì những thứ này cũng không phù hợp.

Phần lớn các thoại bản cùng lắm chỉ là mấy thứ ý tưởng kỳ quặc của người ta, cung cấp cho người đọc sự thư giãn giải trí, căn bản hoàn toàn không thể liên quan đến tu hành thực tế. Vạn Thiến vốn không có ý tốt, lại không biết rằng Dương Thần đối với những thứ này ngược lại lại đọc một cách đầy hứng thú.

Trong mắt Dương Thần, rất nhiều thứ trong tu hành, đặc biệt là về luyện đan, luyện khí, trận pháp, cuối cùng đều quy về sự đột phá của trí tưởng tượng. Khi ngươi tưởng tượng ra được một số thứ, mới có khả năng làm được, nếu ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, thì đó mới là không có lấy một tia hy vọng.

Những thứ này, hoàn toàn hợp ý Dương Thần, mỗi một bài Dương Thần đều xem rất kỹ lưỡng. Ngoài lý do kể trên, còn một lý do quan trọng khác, đó là bộ "Tân Kim Chân Quyết" còn thiếu trong Đại Âm Dương Ngũ Hành Quyết của Dương Thần, nghe nói chính là lấy được từ một cuốn thoại bản của Thanh Vân Tông.

Đây là ký ức kiếp trước, cụ thể là cuốn thoại bản nào thì Dương Thần không nhớ rõ, nhưng lại biết rằng, chính là khi một đệ tử nào đó của Thanh Vân Tông rảnh rỗi không có việc gì làm, lúc lật xem thoại bản đã phát hiện ra từ một đoạn miêu tả trong đó.

Thoại bản giống như tiểu thuyết, trong đó có không ít thoại bản miêu tả về tu sĩ, có cái là do vài tu sĩ cấp Luyện Khí kỳ thăng cấp vô vọng viết ra, có cái lại là do vài cao thủ trong lúc du ngoạn nhân gian, tu thân dưỡng tính thì viết lại, nhưng mọi người đều tuân theo một nguyên tắc, đó là cố gắng tưởng tượng trên cơ sở chân thực, nhưng tuyệt đối không bao giờ đụng tới những công pháp tu hành chân chính hay những thứ đại loại như vậy.

Thế nhưng lại có một ngoại lệ, đó là trong một cuốn thoại bản mà Thanh Vân Tông không biết lấy được từ đâu, lại vô tình xen lẫn một đoạn ngắn công pháp tu hành của nhân vật chính vào giữa hàng đống văn tự tưởng tượng.

Đoạn công pháp này xuất hiện ở phần rất phía sau, hơn nữa độ dài của thoại bản rất lớn, tới mấy triệu chữ. Những tình tiết hoang đường vô căn cứ ở phía trước khiến nhiều tu sĩ cầm lên đọc chưa được một lúc đã trực tiếp vứt bỏ, kẻ có thể kiên trì đến phần sau chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vừa hay có một đệ tử ngoại môn Luyện Khí kỳ, sau khi trúc cơ vô vọng, lúc rảnh rỗi đã đọc hết bộ cự tác dài kỳ này, phát hiện ra đoạn miêu tả công pháp ở phía sau vô cùng huyền ảo, sau khi thỉnh giáo đệ tử truyền công, đã kinh động đến một vị trưởng lão, cuối cùng mới phát hiện ra, đây chính là "Tân Kim Chân Quyết".

Từ lúc Dương Thần bắt đầu đọc hết tàng thư rất sớm, hắn đã chờ đợi ngày này. Với số lượng tàng thư lớn như vậy, Dương Thần ngoài việc đắm mình trong thế giới tưởng tượng của mọi người để mở rộng cảnh giới của bản thân ra, còn là để tìm cuốn thoại bản này.

Hai vạn cuốn ngọc giản tàng thư, thoại bản bạch thoại mấy triệu chữ lại có tới mấy trăm cuốn, Dương Thần không biết cuốn mà mình tìm rốt cuộc có được xếp vào hay không, cũng không nhớ tiêu đề, cho nên chỉ có thể từng cuốn từng cuốn tìm tới.

Tất nhiên, Dương Thần cũng biết, tu hành chú trọng là duyên pháp, cho nên cũng không cưỡng cầu, cầm được cuốn nào thì đọc cuốn đó. Mấy tháng trôi qua, đã lướt qua cả vạn cuốn ngọc giản tàng thư, thế nhưng vẫn chưa phát hiện ra thứ mình muốn.

Tận nhân sự, an thiên mệnh, không cưỡng cầu. Dương Thần không hy vọng xa vời rằng lần đầu tiên có thể lấy được "Tân Kim Chân Quyết" từ Thanh Vân Tông, cùng lắm lần sau lại tìm cái cớ, đổi thêm ít tàng thư từ Thanh Vân Tông, chỉ cần số lần nhiều, tổng sẽ đổi được thôi.

Còn về việc có bị người của Thanh Vân Tông phát hiện trước hay không, dường như trong ký ức của Dương Thần, đó là chuyện của trăm năm sau mới xảy ra. Một trăm năm này, đủ để Dương Thần đổi hết tạp văn của Thanh Vân Tông ra rồi.

Ôm tâm thái này, Dương Thần vừa thưởng thức những cuốn tạp văn trong tay, vừa ghi lại những thứ hữu dụng hoặc những thứ mình cho là hữu dụng.

Khi nhìn thấy cuốn thứ mười tám ngàn, Dương Thần cầm một miếng ngọc giản lên, đại khái dùng thần thức quét qua, phát hiện cuốn này cũng là một cuốn thoại bản bạch thoại dài tới mấy triệu chữ. Tâm thần đắm chìm vào, mới chỉ xem phần mở đầu, đã không nhịn được mà liên tục lắc đầu, một câu chuyện hoang đường vô căn cứ như vậy, vậy mà cũng có thể viết dài đến thế sao?

Nhưng ngay lập tức Dương Thần có chút vui mừng, "Tân Kim Chân Quyết" chẳng phải đang ẩn giấu trong một cuốn thoại bản hoang đường vô căn cứ hay sao? Nghĩ đến đây, Dương Thần tăng nhanh tốc độ đọc, nhanh chóng lướt qua phần sau, hơn nữa bỏ qua toàn bộ cốt truyện, chuyên tâm chọn lọc những đoạn miêu tả về công pháp.

Trong thoại bản bạch thoại tìm kiếm những văn tự mang phong vị cổ xưa tất nhiên vô cùng dễ dàng, Dương Thần chỉ dùng vỏn vẹn nửa ngày thời gian, đã tìm thấy đoạn miêu tả đó. Sau khi cẩn thận tham ngộ vài lần, cuối cùng có thể khẳng định, đó chính là "Tân Kim Chân Quyết" mà mình hằng mong ước.

"Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu" (Gót sắt tìm mòn không thấy, có được lại chẳng tốn chút công), Dương Thần chợt nhớ tới câu nói này, trong lúc vui vẻ cười ha hả, trong đầu lại thoáng hiện lên một đoạn lời nói khác.

Trong sách tự có nhà vàng, trong sách tự có nhan như ngọc, trong sách tự có ngàn chung thóc, trong sách tự có xe như cụm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:269
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.