"Đã như vậy, tiểu hữu Dương Thần có phải nên giải thích một chút, chuyện ở Hoang Sa Cốc lần này rốt cuộc là thế nào không?" Ngũ Hùng cười tủm tỉm, giơ tay ném chiếc bình ngọc chứa Mậu Thổ chân nguyên qua.
Nếu người ngoài không biết, tuyệt đối sẽ cho rằng Ngũ Hùng chỉ đang ném một món đồ không chút quan trọng nào đó qua. Nhìn dáng vẻ tùy ý ném ra của ông, cùng với thái độ bình thản khi Dương Thần mở miệng đòi rồi tiện tay tiếp lấy, trái tim của chưởng giáo cung chủ, Vương Vĩnh và Cao Nguyệt bên cạnh suýt chút nữa đã treo ngược lên cổ họng.
Dương Thần và Ngũ Hùng, thái độ nói chuyện lại có thể như thế, trực tiếp làm cho ba người đứng xem sợ đến mức không nhẹ. Cả ba đều sợ Dương Thần vì vậy mà chọc giận Ngũ Hùng, cái kiểu không lớn không nhỏ này, không chừng lúc nào sẽ đắc tội người ta.
Thế nhưng không ngờ rằng Ngũ Hùng căn bản không hề để ý tới những điều đó, mà vẫn luôn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Dương Thần, đợi cho đến khi hắn thu hồi chiếc bình ngọc khắc đầy trận pháp kia, lúc này mới nói: "Đây là do ngươi giở trò quỷ phải không?"
Một câu nói này khiến lông tơ của ba người bên cạnh dựng đứng cả lên. Ngũ Hùng lại nhìn ra được là Dương Thần giở trò quỷ, điều này chẳng phải có nghĩa là Thuần Dương Cung sắp phải gánh chịu tai ương diệt vong hay sao?
"Không có gì to tát, Thái Thiên Môn âm thầm bao che đệ tử phản môn của Thuần Dương Cung chúng ta là Sở Hanh, tên Sở Hanh này trước đó còn muốn giết ta, ta đương nhiên không thể để bọn họ dễ chịu được!" Dương Thần thản nhiên trả lời, hoàn toàn không để ý đến biểu cảm gần như kinh hãi muốn sụp đổ của ba người bên cạnh, bình tĩnh nói: "Ta thấy bọn họ không vừa mắt!"
Ngũ Hùng không tỏ rõ ý kiến, nhíu mày hỏi: "Vậy thì vì thế mà khiến người ta tổn thất nặng nề sao?"
"Bao che Sở Hanh, trọng thương bốn vị đệ tử Chấp Pháp Đường của tông môn ta, hơn nữa còn gióng trống khua chiêng đưa trả về tông môn, hắn khiến Thuần Dương Cung ta bị bẽ mặt, ta tự nhiên cũng không thể để hắn giữ được thanh danh nguyên vẹn." Dương Thần căn bản không bận tâm nhiều, hắn tin Ngũ Hùng cũng không phải loại người bán bạn cầu vinh, huống hồ hiện tại còn có thân phận nào quý giá hơn hắn đáng để ông phải lấy lòng chứ?
"Bọn họ chèn ép Thuần Dương Cung ta, ta khiến sự bố trí mấy trăm năm của bọn họ đổ sông đổ bể! Bọn họ làm tổn thương bốn vị đệ tử Chấp Pháp Đường của ta, ta khiến bọn họ tổn thất một Nguyên Anh, hai Kim Đan, nhân tiện trừ khử luôn đệ tử phản môn." Khi nói chuyện Dương Thần đã bật cười, nhìn trưởng lão Ngũ Hùng hỏi: "Bọn họ làm mười lăm, ta làm mùng một, không có gì là không thỏa đáng cả, đúng không?"
Từ khi Dương Thần nói ra những lời này, hiện trường yên tĩnh như tờ. Chưởng giáo cung chủ, Vương Vĩnh và Cao Nguyệt ngay cả thở mạnh cũng không dám, Ngũ Hùng lại nhìn chằm chằm Dương Thần, dường như muốn nhìn thấu suy nghĩ chân thật nhất trong lòng hắn.
"Tiểu tử đủ độc ác!" Sau một hồi im lặng, trên mặt Ngũ Hùng bỗng nở nụ cười, giơ ngón tay cái về phía Dương Thần: "Trách không được cho tới bây giờ ngươi vẫn sống phong lưu khoái hoạt, lão nhân gia ta lúc còn trẻ, cũng không có phách lực và sự tàn nhẫn như ngươi."
Ngũ Hùng vừa mở miệng, chưởng giáo cung chủ, Vương Vĩnh và Cao Nguyệt đang nghe hai người nói chuyện bên cạnh lập tức thở phào nhẹ nhõm, lúc này ba người mới phát hiện, chân họ thế mà lại hơi nhũn ra. Cho dù là chưởng giáo cung chủ và Vương Vĩnh, hai cao thủ Nguyên Anh, cũng bị sự lộng hành vừa rồi của Dương Thần dọa cho toát mồ hôi lạnh. Không còn cách nào khác, thực lực Đỉnh phong Đại Thừa kỳ của Ngũ Hùng, nếu thực sự nổi giận, tuyệt đối sẽ là cơn ác mộng của Thuần Dương Cung.
"Ngươi nói xem, chi tiết ngươi đã làm như thế nào?" Nhân quả Ngũ Hùng khi điều giải đã hiểu rõ đôi chút, nhưng mãi vẫn không thể xác định được chi tiết bên trong, khó khăn lắm mới bắt được thủ phạm chính là Dương Thần, đương nhiên phải hỏi cho ra lẽ.
"Ngay cả Ngũ trưởng lão mà ngài cũng không nghĩ ra sao?" Dương Thần bỗng đảo mắt, cười hì hì hỏi: "Vãn bối mà nói ra, thì có lợi ích gì?"