Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9554 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1151
Nỗi Chua Xót Trong Lòng

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nay ông cũng thường xuyên cảm thấy đau đầu, tức ngực, toàn thân không có chút sức lực nào.

Nhớ lại hồi trước, khi chưa uống những loại trà mà Khương Tiểu đưa, chưa ăn những món điểm tâm trà kia, cơ thể ông vốn đã suy nhược như vậy rồi.

Thế nhưng sau đó sức khỏe ông dần dần tốt lên, ăn gì cũng thấy ngon miệng, đi đường, lên lầu hay tập quyền gì cũng rất nhẹ nhàng, nên ông cũng dần quên mất cái cảm giác khi cơ thể không khỏe đó.

Cho đến gần đây, cơ thể rõ ràng lại bắt đầu suy kiệt.

Mạnh lão mới càng cảm nhận sâu sắc hơn, những thứ Khương Tiểu đưa tốt đến mức nào! Đối với ông đã là thứ tốt như vậy, thì những loại thuốc nước có thể làm giảm đau khối u cho Mạnh Triều Quân kia, càng không cần phải nói thêm nữa.

Vậy mà sao họ có thể vô tâm vô phế đòi hỏi con bé cống hiến ra chứ?

Sau khi lấy được rồi còn cảm thấy những gì mình đối xử với con bé đã đủ để bù đắp cho nó rồi.

Mạnh lão chợt nhận ra, trong tiềm thức ông đã coi mối quan hệ giữa họ và Khương Tiểu là quan hệ giao dịch, Khương Tiểu bỏ ra thuốc nước, bỏ ra chân tình, còn họ chỉ đưa ra thứ mà mình cho là đã ngang giá để trả lại cho con bé.

Sau khi nhận ra điểm này, ông cảm thấy xấu hổ không thôi.

Mấy ngày nay Mạnh Triều Quân đã gầy đi trông thấy, tất cả đều là do cơn đau hành hạ.

Thế nhưng ông nghe nói, nếu bắt đầu hóa trị, uống những loại thuốc trong bệnh viện đó, người anh ta sẽ bị phù nề, cả tinh thần, sắc mặt cho đến thể trạng đều sẽ biến dạng.

“Tiểu Tiểu, mấy ngày nay ông nghĩ rất nhiều...”

“Ông già, Tiểu Tiểu hôm nay thi cử xong rồi, mệt mỏi, để con bé lên lầu nghỉ ngơi sớm đi.”

Mạnh Tích Niên ngắt lời Mạnh lão.

Khương Tiểu mỉm cười nhẹ với anh rồi gật đầu một cái, không ngoảnh đầu lại mà đi lên lầu.

“Cái này, Tiểu Tiểu...”

Mạnh lão nhìn Khương Tiểu thực sự đi lên lầu, hoàn toàn không để tâm đến lời níu kéo và khẩn cầu rõ rành rành của ông, trong lòng trào dâng một nỗi chua xót.

Trước kia Khương Tiểu đối với ông, thực sự giống như đối với ông nội của mình vậy, ông chỉ cần hơi không khỏe một chút, không cần phải nói, con bé đã trực tiếp đi pha trà, sau đó còn rót sẵn bưng lại đây, đưa đến tận tay ông.

Khi nói chuyện với ông cũng luôn dịu dàng ngọt ngào, trong mắt còn vương ý cười.

Còn bây giờ, lại là một bộ dạng khách sáo, lễ độ.

Ông thật sự không thích bộ dạng này.

Thế nhưng, nhất thời ông lại không biết phải nói thế nào, cũng không dám trực tiếp giữ Khương Tiểu lại. Nhưng mà, Mạnh Triều Quân bây giờ thật sự rất cần thuốc nước của con bé, nếu cứ chịu đựng thế này mãi, ông thật sự lo lắng...

Mạnh lão cúi đầu, vẻ mặt chán nản.

Mạnh Tích Niên nhìn về phía Đoạn Thanh Thanh, đứa bé khó khăn lắm mới nín khóc, nhưng Đoạn Thanh Thanh lại không dám buông tay, sợ chỉ cần đặt xuống là nó lại khóc.

Đối mặt với sự chất vấn của Mạnh Tích Niên, trong lòng Đoạn Thanh Thanh vô cùng bực bội, giận anh cả mình, giận Mạnh Triều Quân, càng giận Mạnh Tích Niên hơn, đồng thời, cũng giận cả đứa trẻ trong lòng này.

Cô ta thích cũng chỉ thích con của mình thôi!

Bây giờ là con của một người đàn bà hoang dã lai lịch không rõ ràng ở bên ngoài, dù cho có huyết thống với anh cả của cô ta, cô ta cũng không thể nào thích nổi!

Huống chi, làm sao cô ta có thể để một đứa trẻ như thế này làm con trai của cô ta và Mạnh Triều Quân?

Đến lúc đó Khoáng Hồng chắc chắn sẽ không xong với cô ta!

“Triều Quân,” cô ta lập tức quay sang Mạnh Triều Quân, khẩn khoản nói: “Anh đi cùng em bế đứa trẻ về nhà đi, được không? Một mình em về cũng không biết đối phó thế nào, nhỡ đâu đại tẩu và gia đình họ vẫn còn ở đó, đến lúc đó em cũng không bảo vệ nổi đứa trẻ này, nếu nó xảy ra chuyện gì, họ đều đổ lên đầu em thì phải làm sao?”

Mạnh Triều Quân mặt cắt không còn giọt máu, có thể kiên trì đến tận bây giờ đã là tốt lắm rồi, vừa nghe thấy câu này, trong lòng anh ta một luồng khí huyết cuộn trào, nhìn cô ta, anh ta chậm rãi hỏi: “Thanh Thanh, em có nhìn thấy anh đau đầu đến mức sắp không chịu nổi nữa không?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1136
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.