"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Gã cao gầy liên tiếp bắn ba phát súng, nhưng vì quá sợ hãi và căng thẳng, cả ba phát đạn đều bắn trượt, căn bản không trúng con hổ kia.
Con hổ đã chậm rãi bước tới gần gã từng bước một, khí thế như một vị quân vương.
Gã cao gầy giơ súng, mặt cắt không còn giọt máu, tay run rẩy lùi lại phía sau từng bước một.
Gã râu quai nón đang ở ngoài bụi cỏ phía sau gã cao gầy, toàn thân lạnh toát đối đầu với con rắn to bằng bắp tay người.
Con rắn kia cứ liên tục thè lưỡi, khiến gã nhìn mà tim đập chân run.
Trước có rắn, sau có hổ.
Trời ạ, đúng là bọn họ đi ra ngoài mà không xem lịch!
Nhưng, sao có thể như vậy được chứ?
Trước đó nghe nói nhiều nhất cũng chỉ là đụng phải lợn rừng thôi mà.
"Làm, làm sao bây giờ?" Hai người lùi lại phía sau, vô tình va vào nhau.
Gã râu quai nón cũng đã rút súng ra, cả hai tay đều đang run rẩy.
Gã hoàn toàn không nắm chắc việc mình có thể bắn trúng con rắn kia hay không.
Hơn nữa, giờ phút này gã ngay cả quay đầu nhìn xem con hổ kia to lớn đến mức nào cũng không dám.
Gã cao gầy cũng tương tự, không dám quay người nhìn con rắn.
Ai mà biết được khi bọn họ quay đầu lại, con rắn và con hổ trước mặt có lao tới vồ lấy họ ngay lập tức hay không.
Con rắn thì còn đỡ hơn một chút, có lẽ còn có thể liều mạng, nhưng còn con hổ kia...
Liều mạng với hổ, đó chẳng phải là không cần mạng nữa rồi sao?
"Bắn, nổ súng đi!" Gã râu quai nón làm liều, nghiến răng nhắm vào đầu con rắn rồi bóp cò.
Một tiếng "đoàng" vang lên, con rắn tránh thoát, nhưng cũng có chút kiêng dè khẩu súng trong tay gã, nên cứ cuộn tròn ở đó không lao tới.
"Đoàng! Đoàng!" Gã cao gầy cũng lập tức nhắm vào con hổ bắn thêm hai phát nữa.
Trong đó có một phát trúng vào thân con hổ.
"Tao bắn trúng rồi!"
Gã cao gầy hưng phấn hét lên, nhưng chưa kịp vui mừng lần nữa thì con hổ đã gầm lên một tiếng lao về phía gã, vồ gã ngã nhào xuống đất.
Hàm răng trắng hếu sáng loáng hiện ngay trước mắt gã.
Gã cao gầy thảm thiết kêu lên, sợ đến mức mất kiểm soát, tè ướt đẫm cả quần.
Gã râu quai nón cũng kinh hãi hét lên rồi quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết.
Điều khiến gã bất ngờ là con rắn kia không đuổi theo gã, mà lại lao về phía gã cao gầy.
Khương Tiểu chạy được một đoạn thì gặp Mạnh Tích Niên đang chạy tới, Mạnh Tích Niên ôm chầm lấy cô vào lòng: "Có bị thương ở đâu không?"
"Không có, không có." Khương Tiểu vội vàng nói.
Mạnh Tích Niên thở phào nhẹ nhõm, đang định nói chuyện thì một con lợn rừng đột nhiên lao ra từ phía sau lưng anh. Cơ thể anh vừa căng cứng, đang định ôm Khương Tiểu né tránh thì con lợn rừng kia lại như thể không nhìn thấy bọn họ, vừa ụt ịt vừa lao vút qua bên cạnh anh, để lại cho anh một cái mông lợn.
"..." Mạnh Tích Niên nhất thời không kịp phản ứng.
Chuyện này là sao?
Sau đó anh nghe thấy tiếng hổ gầm ở phía trước, tiếp theo đó là tiếng lợn rừng kêu thảm thiết cũng vang lên.
Mạnh Tích Niên cảm thấy có chút quỷ dị: "Con lợn rừng đó không phải đi đánh nhau với hổ đấy chứ?"
Khương Tiểu gượng cười: "Ừm, có lẽ còn có một con rắn nữa..."
"Đây là rắn, hổ và lợn rừng đang đánh hội đồng sao?" Mạnh Tích Niên lại hỏi.
"Có lẽ vậy..."
Khương Tiểu cũng không ngờ sẽ xuất hiện tình cảnh như thế này, cô bây giờ cũng hơi phân vân, có nên đi cứu cái người kia không?
"Em ở đây, anh qua đó xem sao." Mạnh Tích Niên vỗ vỗ đầu cô.
Khương Tiểu rất ngoan ngoãn gật đầu.
Mạnh Tích Niên lặng lẽ lẻn qua, vạch bụi cỏ ra, cảnh tượng trước mắt khiến anh ngẩn người.
Hổ, lợn rừng, rắn, thực sự đang quấn lấy nhau đánh túi bụi.
Một gã đàn ông cao gầy đang nằm bò trên mặt đất, vai bị cắn nát bấy, đang thận trọng bò đi muốn trốn thoát.
Trong lòng anh thoáng qua một ý nghĩ hoang đường, chẳng lẽ ba con vật này đang tranh giành con mồi này sao?
Hay nói cách khác, là giành thức ăn?
Cách đó không xa là một khẩu súng lục bị rơi.
Mạnh Tích Niên không tiếng động đi tới, nhặt khẩu súng kia lên.