Khương Tiểu còn chưa cảm thấy gì, sắc mặt Mạnh Tích Niên đã lạnh xuống.
“Đồng học Thái, công việc của cô là nghiên cứu khảo cổ, vấn đề an toàn của cổ mộ và xét duyệt tư cách người ra vào là phạm vi công việc của tôi, hy vọng cô đừng vượt giới hạn.”
Nghe anh nói vậy, Khương Tiểu nhịn không được muốn cười.
Cô tuy rằng cũng nghe ra ý tứ của Tiểu Thái, nhưng loại khiêu khích ngấm ngầm này cô căn bản không để trong lòng, ngược lại Mạnh Tích Niên một chút cũng không thể nhịn, lập tức không chút lưu tình mà phản bác lại.
Đối với sự bảo vệ này của Mạnh Tích Niên, cô cảm thấy rất ấm áp. Trong lòng Mạnh Tích Niên, chỉ cần là người không khách khí với Khương Tiểu, bất kể đối phương là nam hay nữ, anh đều sẽ không cho sắc mặt tốt.
Phong độ quý ông?
Ngại quá, không có.
Mặt Tiểu Thái đỏ bừng lên, có chút luống cuống giải thích: “Mạnh doanh trưởng, tôi không có ý muốn can thiệp vào công việc của anh, chỉ là... chỉ là, có chút tò mò thân phận của tiểu muội muội này...”
“Khương Tiểu là thành viên Hiệp hội Họa sĩ tỉnh G, nơi này phát hiện bích họa cần họa sĩ có công phu hội họa tinh thâm đến mô phỏng, cô ấy cùng thầy của mình chính là người phụ trách công việc này, không phải tiểu muội muội đến để chơi đùa.”
Mạnh Tích Niên cực kỳ nghiêm túc, giọng điệu cũng là kiểu công tư phân minh, không có lấy nửa phần dịu dàng.
Tiểu Thái càng thêm thảm bại.
“Cô, cô ấy là họa sĩ sao...” Tiểu Thái có chút chật vật, lại cảm thấy vô cùng chấn động.
“Chào cô, tôi là Tiểu Khương.” Khương Tiểu vươn tay về phía cô ấy.
Tiểu Thái lúc này mới thấy tiểu muội muội mà cô ta vẫn tưởng kia lại có lời nói hành động đĩnh đạc, hoàn toàn không giống một tiểu muội muội. Cô nhìn bàn tay mình, dính chút bụi đất, trong lòng đột nhiên có chút bực, cứ thế vươn tay ra.
“Chào cô! Tôi là Tiểu Thái!”
Xem cô ta có ghét bỏ tay mình bẩn không!
Dù sao đi nữa, nếu thật sự ghét bỏ, hành vi như vậy ít nhiều cũng có chút khó coi nhỉ!
Nhưng Khương Tiểu không hề do dự, trực tiếp vươn tay ra bắt lấy tay cô ấy.
Sau đó Tiểu Thái cũng nhìn thấy rõ ràng trên tay Khương Tiểu dính chút bụi bặm.
Cô ta còn chưa kịp nảy sinh cảm xúc gì, đã thấy Khương Tiểu vươn tay về phía Mạnh Tích Niên, sau đó mang theo chút giọng điệu làm nũng nói: “Giúp em lau tay đi.”
Mạnh Tích Niên mặt không đổi sắc nắm lấy tay cô cọ hai cái lên ngực mình.
“Không mang khăn giấy, lau tạm đã, lát nữa về rửa cho em.”
Anh nói, dẫn cô tiếp tục đi ra ngoài.
Hốc mắt Tiểu Thái hơi nóng lên.
Nhìn bóng lưng bọn họ, cô im lặng hồi lâu, mới hít sâu một hơi, đè xuống sự không cam lòng và ghen tị trong lòng.
Không phải của mình, chung quy vẫn không phải của mình.
Cô cũng không làm ra được chuyện cứ nhất quyết phải cướp đối tượng của người ta, chỉ là vì cô quá thích Mạnh Tích Niên, cho nên vừa rồi có chút không cam lòng, nhất thời không kiểm soát được, đã làm ra hành động như vậy.
Tiểu Thái giờ nghĩ lại đều thấy mình có chút bộ dạng đáng ghét.
Cô vốn tưởng rằng Khương Tiểu chẳng qua chỉ được cái mã đẹp, hoàn toàn không ngờ người ta nhỏ tuổi như vậy đã là thành viên Hiệp hội Họa sĩ rồi.
Khương Tiểu và Mạnh Tích Niên ra khỏi cổ mộ, đeo gùi của mình lên, ở bên ngoài chờ Mạnh Tích Niên đi dặn dò công việc với Đới Cương.
Nghĩ đến khúc đệm nhỏ vừa rồi, không nhịn được nhìn Mạnh Tích Niên đang nói chuyện với Đới Cương.
Ba năm thời gian trôi qua, khiến Mạnh Tích Niên hiện tại trông càng thêm có nam tính, tràn đầy hương vị dương cương và sức mạnh. Dáng người cao lớn thẳng tắp, ngũ quan anh tuấn lập thể, đều khiến anh trông vô cùng xuất chúng.
Sau này còn không biết tên này sẽ có bao nhiêu đào hoa đây.
Khương Tiểu nghĩ đến thôi cũng thấy mệt tim.
Tuy nhiên, muốn cô vì vậy mà từ bỏ người đàn ông này, thì làm sao có thể.