Muốn tranh luận những việc này với Mạnh Tích Niên, Khương Tiểu gần như chưa bao giờ thắng.
Cuối cùng cô cũng chỉ đành ngoan ngoãn ký tên lên văn kiện.
Từ nay về sau, căn nhà cũ cực kỳ xinh đẹp mang hơi hướng cổ điển kia của nhà họ Mạnh đã trở thành Khương trạch.
Tất nhiên, Khương Tiểu tạm thời sẽ không thay đổi bất cứ điều gì.
Người đang ở bên trong thì cứ tiếp tục ở đó đi.
"Đoạn Thanh Thanh có biết chuyện này không?" Khương Tiểu đột nhiên nhớ ra vấn đề này.
Nếu Đoạn Thanh Thanh mà biết, thật không biết cô ta sẽ khóc lóc thế nào nữa.
"Không ai cố ý nói cho cô ta biết cả." Mạnh Tích Niên thản nhiên nói.
Khương Tiểu suýt nữa thì phun nước.
Cô đột nhiên cảm thấy Đoạn Thanh Thanh thật bi đát.
Rõ ràng là vợ hợp pháp của Mạnh Triều Quân, thực sự được coi là nữ chủ nhân nhà họ Mạnh, vậy mà khi ngôi nhà đổi chủ, cô ta lại là người cuối cùng biết.
Nếu chuyện này đổi sang thời hiện đại, chắc mấy người theo chủ nghĩa nữ quyền sẽ thay cô ta bất bình rồi.
Mạnh Tích Niên hạ thấp giọng nói: "Anh lấy căn nhà ra để đàm phán điều kiện với Mạnh Triều Quân, nhà vào tay rồi thì em đưa thuốc cho ông ta. Tiểu Miêu, có giận anh không?"
Khương Tiểu chớp chớp mắt: "Anh đồng ý chữa cho ông ta rồi?"
Thật ra mấy ngày nay cô cũng luôn chờ đợi.
Chờ Mạnh Tích Niên xử lý xong mọi chuyện.
Tâm của anh dù có cứng rắn, tàn nhẫn hay lạnh lùng đến đâu thì Mạnh Triều Quân vẫn luôn là cha ruột của anh, nếu anh thực sự có thể trơ mắt nhìn cha đẻ mình đi chết thì đúng là không xứng đáng làm người con hiếu thảo.
Mạnh Tích Niên không phải là người như vậy, ít nhất anh vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm.
Cho nên, cô không hỏi không thúc ép, chờ anh hoàn thành kế hoạch, chờ anh làm xong những gì anh muốn làm.
Bây giờ quả nhiên anh đã mở lời với cô.
"Ừm."
Anh cũng sẽ không cầu xin Tiểu Tiểu, bọn họ là một thể, anh biết chỉ cần anh nói, cô nhất định sẽ đồng ý.
Giữa bọn họ không cần dùng đến mấy lời kiểu cầu xin, nhưng anh để tâm đến tâm trạng của cô, không hy vọng cô có chút không vui nào.
"Được." Khương Tiểu lập tức gật đầu.
"Ngoan." Mạnh Tích Niên khẽ vỗ đầu cô.
Anh thật sự thích một Khương Tiểu như thế này, cô có sự cố chấp kiên trì của riêng mình, có sự lạnh lùng vô cảm, ân oán phân minh, nhưng đối với anh lại hoàn toàn không chút giữ lại.
Hơn nữa còn cam tâm tình nguyện phối hợp với anh, đi theo bước chân của anh.
Lúc cần lạnh lùng thì cô tuyệt đối lạnh lùng, nhưng lúc ngoan ngoãn lại có thể khiến cả trái tim anh tan chảy.
"Vậy còn vị thuốc còn thiếu trong đơn thuốc của bác sĩ Trần thì sao?" Khương Tiểu chớp chớp mắt nhìn anh.
Mạnh Tích Niên để tay dưới bàn móc lấy ngón tay cô, mười ngón đan chặt.
"Khi em vào núi Bách Cốt, anh sẽ đi cùng em."
"Dạo này anh rảnh rỗi thế sao?"
"Còn mấy ngày phép nữa, sắp phải trở về báo danh rồi. Nhưng sắp tới đoàn của anh có một nhiệm vụ, anh đã giành được suất đó." Mạnh Tích Niên nói, "Đoán xem, là nhiệm vụ gì?"
Khương Tiểu trong lòng khẽ động, lập tức hỏi: "Đoán đúng thì có phần thưởng gì không?"
"Phần thưởng hả..." Mạnh Tích Niên ghé sát lại gần cô, hạ giọng nói một câu.
Mặt Khương Tiểu lập tức đỏ bừng, rút tay ra, không nhịn được đấm anh một cái. "Có thể nghiêm túc chút không!"
"Đoán đi."
Khương Tiểu liếc anh một cái, trong đầu xoay chuyển một vòng, "Cổ mộ bên phía núi Bách Cốt chắc là đào được không ít thứ rồi, lúc này bên đó cũng cần quân đội bảo vệ đúng không?"
Cô vậy mà đoán một cái là trúng ngay!
Mạnh Tích Niên ngẩn người, sau đó vui vẻ bật cười.
"Chà, cô bé nhà anh thông minh thế này, sau này anh thực sự không lo nữa rồi."
"Lo cái gì?"
"Lo chỉ số thông minh của con trai con gái chúng ta chứ sao!"
"Mạnh Tích Niên!"
Sau khi trở về, Khương Tiểu nấu thuốc nước cho Mạnh Triều Quân, vẫn như cũ đổ bã thuốc vào trong không gian, không hề để lại một chút nào.