Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10635 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1646
Phản Kích Bắt Đầu

❊ ❊ ❊

Tiêu Phương cũng nhìn thấy báo hình. Nhà họ Huống mỗi năm đều đặt rất nhiều loại báo chí, mỗi sáng sớm báo chuyển đến, bà đều chỉnh lý gọn gàng, rồi đặt lên bàn làm việc của Huống Khản Chi để ông tiện xem qua.

Trước đó, bà cũng sẽ tự xem qua một lượt, nếu có tin tức gì liên quan đến Huống Khản Chi, bà sẽ nhắc nhở để ông không bỏ sót.

Cho nên, bà mới nhìn thấy tin tức này.

Bà nhạy bén hơn cả Viện trưởng và những người khác, bởi vì sự việc trên bài báo này có liên quan đến Huống Khản Chi và Trần Châu.

Đọc nhanh tin tức đó xong, Tiêu Phương tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa ngất đi.

Bà lập tức đoán ra, chuyện này khẳng định là do Huống Tình Tình làm!

Sau trận cãi vã với bà hôm đó, Huống Tình Tình bỏ chạy ra ngoài rồi không quay về nữa.

Tiêu Phương hiện tại hối hận đến ruột gan đứt đoạn, sớm biết vậy, dù phải trói Huống Tình Tình lại, bà cũng phải nhốt con bé ở trong nhà! Mạnh Tích Niên là người dễ chọc vào sao?

Lúc trước, Đoạn gia, Mạnh gia, đối với Khương Tiêu thế nào? Thật ra chẳng làm gì cả, nhưng Mạnh Tích Niên đã có thể đánh cho bọn họ đến giờ vẫn không gượng dậy nổi.

Huống hồ là nhà họ Huống bọn họ!

Mạnh Tích Niên đã từng cảnh cáo bà rồi!

Bà gấp gáp đến mức tim như muốn nhảy ra ngoài, lập tức vơ lấy ví tiền, vội vã chạy ra ngoài.

Bà phải đi tìm Huống Tình Tình mới được!

Bất kể thế nào, trước tiên phải đưa con bé đến nơi an toàn, đợi bà nghĩ ra cách bù đắp, có thể xoa dịu cơn giận của Mạnh Tích Niên và Khương Tiêu mới được!

Nói đi cũng phải nói lại, Tiêu Phương quả thực là một người phụ nữ rất thông minh.

Nhưng cái dở là bà cũng là một người mẹ quá nuông chiều con cái, Huống Tình Tình chính là điểm yếu của bà.

Tuy bà đã nghĩ tới bước này, nghĩ tới việc phải vội vàng đưa Huống Tình Tình đi, nhưng ngặt nỗi đối thủ lại là Mạnh Tích Niên.

Trước khi bà ra khỏi cửa, phóng viên do người nào đó thuê đã cầm máy ảnh xông vào căn phòng mà Huống Tình Tình ở suốt hai ngày nay.

Căn nhà này cũng là do Tiêu Phương vòi vĩnh Huống Khản Chi mua cho, là nhà cũ, bên trong đồ đạc đầy đủ cả.

Sau khi cãi nhau với Tiêu Phương, Huống Tình Tình liền ở tại đây, hơn nữa còn ở cùng với Lý Văn Vĩ.

Nam nữ thanh niên đang yêu nhau sống chung một phòng, trừ phi tự chủ cực tốt, nếu không thì hầu như rất khó mà giữ mình.

Tối hôm kia, Huống Tình Tình đã lăn lộn lên giường cùng Lý Văn Vĩ.

Hai ngày nay, hai người họ càng chẳng màng đến việc khác, sau khi làm xong chuyện của Khương Tiêu, hai người họ liền trốn trong căn phòng này mà "lăn ga giường".

Buổi tối lăn lộn mệt nhừ, hai người đều không dậy nổi vào buổi sáng.

Kết quả là, sáng sớm tinh mơ, ngươi nói xem sao lại trùng hợp đến thế cơ chứ? Vừa hay có tên trộm mò vào, rồi cạy cửa ra một khe hở. Ngay sau đó, phóng viên liền tới, đẩy cửa một cái là thấy quần áo vương vãi đầy đất, rồi cửa phòng mở ra, hai người trên giường trần như nhộng, đắp chăn ôm nhau vẫn còn ngủ say sưa.

Phóng viên lập tức chụp ảnh lại.

Tiếng "tách" vang lên ngay sát mép giường, làm Lý Văn Vĩ và Huống Tình Tình giật bắn mình, hai người vừa mở mắt ra liền lập tức ngồi bật dậy.

Chăn trượt xuống, để lộ ra thân trên không mảnh vải che thân của Huống Tình Tình.

Phóng viên kia nhắm mắt lại, mạnh mẽ "tách tách" hai tiếng chụp thêm vài tấm ảnh nữa, rồi chạy biến.

Lý Văn Vĩ và Huống Tình Tình đều hét lên.

Đúng lúc này Tiêu Phương vừa mới chạy tới.

Vừa thấy cửa phòng mở toang, bên trong truyền ra tiếng thét của con gái, mặt bà tái mét, hoảng loạn đến mức đôi chân nhũn ra. Tại sao trước đó bà không đến đây tìm Huống Tình Tình sớm hơn cơ chứ?

Bà cứ tưởng Huống Tình Tình đang bị đánh, lập tức xông vào trong, kết quả vừa vặn nhìn thấy Lý Văn Vĩ đang quýnh quáng nhảy xuống giường, nhặt quần áo.

Hơn nữa, anh ta còn đang trần như nhộng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1711
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.