Vì vậy, Khương Tiểu quyết định đến họa viện tìm Vương Dịch.
Dù sao cô cũng nhất định phải xem trước tranh của Diệp Uyển Thanh, sự tiến bộ của ả ta quá kỳ lạ.
Kiếp trước, Diệp Uyển Thanh đã dùng những bức tranh của cô mà đạt vô số giải thưởng, có thể nói là giẫm lên đầu cô để bước ra thế giới. Kiếp này, chỉ cần có cơ hội, chỉ cần Diệp Uyển Thanh muốn ngóc đầu lên, cô sẽ đưa tay ấn đầu ả ta xuống.
Bảo cô tàn nhẫn cũng được, lạnh lùng cũng xong.
Khương Tiểu đã một thời gian không gặp Vương Dịch.
Lần gặp lại này, cô phát hiện Vương Dịch đã cắt tóc ngắn, kiểu tóc ngắn ngang tai, mái bằng, trông như trẻ ra năm tuổi, cứ như một thiếu nữ vừa tròn đôi mươi.
Hơn nữa, ánh mắt Vương Dịch cũng trông kiên cường và lạc quan hơn nhiều, phong thái cả người đều thay đổi hẳn.
“Thời gian này đã xảy ra chuyện gì vậy?” Khương Tiểu ngạc nhiên không thôi.
Vương Dịch pha cho cô một tách trà, nháy mắt tinh nghịch với cô rồi nói: “Cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là đột nhiên mình nghĩ thông suốt rồi, không còn cố chấp như trước nữa, rồi cảm thấy trong cuộc sống còn rất nhiều điều thú vị.”
“Ý cậu là, cậu đá Trần Ấn rồi?” Khương Tiểu nhướng mày.
Trước đó Trần Ấn bị tai nạn xe cộ nằm viện, chẳng phải Vương Dịch ngày nào cũng đến bệnh viện chăm sóc anh ta sao?
Vương Dịch giơ tay đập cô một cái, mím môi cười nhẹ: “Cũng không phải là đá.”
“Ừm?”
Câu này nghĩa là sao?
Vương Dịch nói: “Mình chỉ là cảm thấy, thật ra phụ nữ không nhất thiết phải kết hôn sinh con sớm như vậy. Thế nên, chuyện yêu đương cứ từ từ mà yêu, mọi người tìm hiểu nhau nhiều hơn, cho đối phương thêm thời gian.”
“Vậy nên, cậu chuẩn bị tận hưởng tình yêu, tạm thời không kết hôn?” Khương Tiểu ngạc nhiên.
Vương Dịch ngày trước đúng là một cô gái lấy tình yêu làm trọng, nặng tình, một lòng một dạ.
Sao giờ lại đột nhiên phóng khoáng thế này?
Vương Dịch gật đầu, mắt sáng lên: “Tiểu Khương, cậu nói rất đúng ý mình đấy. Đúng vậy, chính là ý đó.”
Vương Dịch bưng tách trà bốc khói nghi ngút, bắt đầu tâm sự với Khương Tiểu.
“Nói ra thì có lẽ là sự thay đổi tâm cảnh trong chớp mắt thôi. Thời gian trước chẳng phải mình cứ ở bệnh viện chăm sóc Trần Ấn sao? Sau đó có mấy ngày, họa viện vô cùng bận rộn, cậu biết đấy, một là buổi triển lãm tranh của cậu và thầy Lưu, hai là cuộc tuyển chọn tài năng hội họa mới do họa viện và mỹ viện đồng tổ chức. Hai việc này đã khiến mình bận đến mức thường xuyên quên cả uống nước, thế nên không thể đến bệnh viện thăm Trần Ấn được. Kết quả là có một lần mình tranh thủ thời gian qua đó, ngay khoảnh khắc mình đẩy cửa vào, giây phút Trần Ấn nhìn thấy mình, mình thực sự phát hiện mắt anh ấy sáng rực lên ngay lập tức.”
Khương Tiểu chống cằm, lặng lẽ lắng nghe cô ấy nói.
Vương Dịch nói đến đây thì mím môi mỉm cười: “Không giấu gì cậu, Tiểu Khương, mình ở bên anh ấy lâu như vậy, chưa bao giờ thấy anh ấy vui mừng và xúc động như thế khi nhìn thấy mình. Đó là lần đầu tiên mình nhìn thấy ánh sáng vì mình mà bừng lên trong mắt anh ấy. Lúc đó mình đột nhiên nghĩ, có phải trước đây mình quá chủ động, bám quá chặt, chặt đến mức Trần Ấn ngược lại đã quen với sự hiện diện của mình, thành ra không nhận ra sự tồn tại của mình nữa hay không?”
Thế nên, vào khoảnh khắc đó, Vương Dịch đột nhiên tìm thấy một điểm tinh tế giữa cô và Trần Ấn.
Cô trở nên phóng khoáng, không còn lúc nào cũng dán mắt vào chuyện của Trần Ấn, Trần Ấn ngược lại lại xoay chuyển, thường xuyên tìm đến cô, còn phàn nàn cô cho anh ta ít thời gian quá, mỗi lần chia tay đều tỏ ra vẻ luyến tiếc không rời.
Cô không còn nghĩ sau này sẽ cùng Trần Ấn đi đến đâu, nhưng trạng thái hiện tại này lại là điều cô yêu thích.