Cùng lúc đó, người phụ trách tòa soạn báo cũng nhận được cuộc điện thoại từ Bạch lão ở thành phố J.
Người phụ trách tòa soạn này từng nhận được sự giúp đỡ của Bạch lão, Bạch lão coi như là ân nhân của ông ta, hơn nữa, lúc tòa soạn mới thành lập, Bạch lão cũng đã giúp đỡ rất nhiều.
Kết quả lần này Bạch lão gọi điện đến, mắng ông ta một trận té tát.
Cuối cùng, ông còn kết thúc cuộc gọi bằng một câu nói khiến người ta lạnh sống lưng, rồi "phạch" một tiếng cúp máy.
"Tôi thấy mấy năm nay cậu sống quá an nhàn rồi, có lẽ, cuộc sống gian khổ như trước kia mới có thể khiến cậu giữ được sơ tâm!"
Lời này có ý gì?
Là muốn dùng đến nhân mạch để tước đoạt hết những gì ông ta đang có sao?
Cuộc sống như trước kia, bây giờ làm sao ông ta còn muốn quay lại trải qua một lần nữa?
Người đàn ông này lập tức trở nên căng thẳng, "Chuyện này là ai phụ trách? Bảo cậu ta cuốn gói mà đi! Khốn kiếp, muốn hại chết tôi phải không?"
Sáng hôm sau, tòa soạn báo lập tức đăng một thông báo xin lỗi, tuyên bố rằng bài báo ngày hôm trước là do một phóng viên thời vụ trong tòa soạn vì nhận tiền của người khác nên mới đăng bậy bạ, không đại diện cho lập trường của tòa soạn. Hơn nữa, họ đã hỏi rõ ràng, nội dung trong bài báo hoàn toàn là bịa đặt, đồng thời cũng đưa ra thông báo đã sa thải nhân viên kia.
Sau khi Trần Bảo Tham của Nhân Chi Đường biết chuyện này, ông đã viết một bức thư rất dài dán ở ngoài cửa Nhân Chi Đường, tuyên bố rằng ông chưa từng gặp cô gái nào có linh khí và thiên phú như Khương Tiểu, đồng thời khẳng định mình coi cô như cháu gái ruột. Nếu có kẻ nào ác ý phỉ báng cô, xin lỗi, thầy thuốc cũng có tính khí riêng, sau này cứ việc đến bệnh viện mà kiểm tra đi, Nhân Chi Đường không khám cho những kẻ lòng dạ độc ác.
Điều khiến người ta không ngờ tới hơn nữa là, vị Ngụy cục trưởng nào đó vốn luôn khiến người ta phải kính nhi viễn chi, sợ dính líu vào là không có chuyện gì tốt, cũng đã nói một câu trong cuộc họp giao ban với cấp dưới.
"Nghe nói hai ngày nay trên báo có người phỉ báng cô họa sĩ nhỏ kia? Cô gái đó đã đắc tội gì với họ chứ?"
Giọng điệu của Ngụy cục trưởng vốn luôn lạnh nhạt, nhưng vừa nói ra như vậy, những cấp dưới hiểu rõ ông đã hiểu ngay ý của ông.
Ông nói là "phỉ báng", tức là ông tin chắc cô gái nhỏ kia trong sạch, hơn nữa, nói cô gái đó đã "đắc tội" gì với họ, rõ ràng là coi hành vi của những kẻ kia là báo thù.
Cảm giác này rất vi diệu.
Thế nhưng, họ đều vô thức truyền tin đi, để những người khác cũng hiểu rằng, Ngụy cục trưởng cũng đứng về phía Khương Tiểu.
Họ không muốn bị vị Ngụy Diêm Vương này nhắm tới đâu.
Chỉ trong hai ba ngày, nước ở kinh thành đã sâu thêm không ít.
Những người ngoài cuộc sau khi quan sát phân tích thì không khỏi thầm kinh ngạc.
Hóa ra Khương Tiểu lại có nhân mạch đáng sợ đến thế này sao?
Thật là kinh khủng!
Sau đó, kẻ chủ mưu là Khống Tình Tình và Lý Văn Vĩ liền bị lôi ra ánh sáng, trên một tờ báo nhỏ nào đó cũng lập tức đăng bức ảnh bọn họ hoảng hốt ngồi bật dậy trên giường. Tuy rằng không lộ những điểm nhạy cảm của Khống Tình Tình, còn che mắt cô ta và Lý Văn Vĩ lại, nhưng người quen đều nhìn một cái là nhận ra ngay là ai.
Khống Tình Tình sắp phát điên rồi.
Cô ta muốn về nhà họ Khống, nhưng lại sợ mẹ mình không thèm để ý đến mình.
Lý Văn Vĩ đêm đó say khướt trở về, bị cô ta khóc lóc ầm ĩ một lúc, cũng đột nhiên sụp đổ. Hắn ta đạp mạnh vào giường, giận dữ quát: "Cô buồn? Chẳng lẽ tôi không buồn? Tôi nói cho cô biết, công việc của tôi mất rồi! Vì cô mà tôi đánh mất công việc tốt lành! Về đến nhà, bố mẹ tôi đều khóc lóc với tôi, đến đây lại nhìn cô khóc! Có phiền phức hay không hả? Các người có phải muốn khóc cho tôi chết luôn không!"