Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10635 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1653
Kiếp Trước Là Cún Độc Thân

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên nghe cô nói vậy, không nhịn được khẽ cười một tiếng, nói: "Em sẽ không trở thành người như Khống Tình Tình đâu."

"Ngộ nhỡ thì sao?"

Khương Tiểu vẫn luôn cảm thấy ở một khía cạnh nào đó, bản thân mình cũng chẳng khác gì Khống Tình Tình, đối với những người có lỗi với mình, những người làm tổn thương mình, cô cũng sẽ trả đũa lại thật tàn nhẫn, hơn nữa, thủ đoạn cũng chưa chắc đã ôn nhu.

Mạnh Tích Niên nói: "Đồ ngốc, nếu em là Khống Tình Tình, em chỉ nhắm vào Khống Khản Chi và Trần Châu mà ra tay thôi, chứ sẽ không dùng những thủ đoạn âm hiểm này với Khương Tiểu. Oan có đầu, nợ có chủ, điểm này em vẫn có giới hạn của mình, anh biết mà. Đừng tự so sánh bản thân với hạng người như Khống Tình Tình."

Khương Tiểu có thể nói ra những lời như vậy, đã chứng tỏ cô và Khống Tình Tình không phải cùng một loại người rồi.

"Tích Niên, sao anh lại đối tốt với em như vậy?" Mắt Khương Tiểu bỗng nóng lên.

"Vì em là của anh, là người phụ nữ của anh, là Tiểu Miêu của anh, là bảo bối của anh, là vợ của anh." Giọng Mạnh Tích Niên trầm thấp, "Biết đâu kiếp trước anh còn nợ em ân tình rất lớn cũng nên."

Khương Tiểu bị nửa câu sau của anh làm cho bật cười thành tiếng.

Làm sao có thể chứ, kiếp trước họ vốn dĩ không nên có bất kỳ giao điểm nào mới đúng.

Dù sau này anh có thực sự bắt được người của viện nghiên cứu, nhưng khi đó cô cũng đã chết rồi.

Cho dù đúng vào cái ngày cô chết anh đi bắt họ, cô rơi xuống từ trên lầu, anh điên cuồng lao lên cầu thang, họ có lướt qua nhau kỳ quái như vậy, nhưng đó cũng đâu tính là giao điểm gì chứ.

Nếu bàn như thế, nếu thực sự có ân tình, cũng là anh có ân với cô mới phải.

Ít nhất, việc anh bắt những kẻ đó, cũng xem như gián tiếp báo thù cho cô.

Khương Tiểu càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao, cũng là giao điểm duy nhất của họ ở kiếp trước.

Điều duy nhất cô nghĩ mãi không thông là, rõ ràng khi ấy anh đã tàn phế phải ngồi xe lăn, vậy thì lúc đó làm sao có thể đi bắt người được?

"Cô bé ngốc, đang nghĩ gì thế?"

Mạnh Tích Niên nghe cô bật cười rồi không nói gì nữa, trong lòng ngứa ngáy, rất muốn lúc này có thể nhìn thấy cô, ít nhất là nhìn thấy biểu cảm của cô lúc này.

Khương Tiểu hoàn hồn, nói: "Em đang nghĩ, có lẽ kiếp trước em nợ ân tình của anh, nên kiếp này mới phải cứu anh mấy lần."

Là cô đang báo ân thì phải.

Thế nhưng càng báo ân, ngược lại càng nhận lại quá nhiều tấm lòng và sự chăm sóc của anh.

"Em còn thật sự tin là trên đời này có kiếp trước kiếp này sao?" Mạnh Tích Niên thực ra không tin lắm, nghe vậy cũng khẽ cười thành tiếng, "Nếu thật sự có, vậy kiếp trước chắc chắn em cũng là vợ anh."

Nghe câu này, không hiểu sao mũi Khương Tiểu bỗng cay cay.

Cô muốn nói với anh rằng, kiếp trước anh là một ông già độc thân đấy, một mình ngồi trên xe lăn, cô đơn lắm đấy.

Hơn nữa, cô cũng là một con cún độc thân lớn tuổi mà.

Họ vốn dĩ chẳng phải một đôi.

Nếu là kiếp trước, họ gặp nhau, có lẽ cũng chẳng nảy sinh tình cảm gì đâu.

Khi đó cô giống như một nàng Lọ Lem vậy.

"Sao thế, không tin à?"

"Ừm, chẳng tin chút nào. Em làm sao có thể cả hai kiếp đều là vợ anh được." Khương Tiểu nói.

"Vậy là em thừa nhận kiếp này mình là vợ anh rồi nhé?" Mạnh Tích Niên nói: "Vợ ơi, đừng quên việc em đã hứa với anh đấy nhé."

Vừa nghĩ đến yêu cầu ấu trĩ kia của anh, Khương Tiểu liền không nhịn được muốn cười.

"Em không quên, nhưng Mạnh phó đoàn trưởng à, anh muốn trong thời gian ngắn như vậy mà xóa bỏ cái chữ 'phó' kia đi, thì không phải chuyện dễ dàng đâu nhé."

"Anh sẽ nỗ lực."

Cúp điện thoại, Khương Tiểu cảm thấy tâm trạng mình như trời quang sau mưa vậy.

Cô ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy A Lục đang đứng bên cửa, ngơ ngẩn nhìn mình, ánh mắt có chút mông lung.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1711
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.