Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11110 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2037
Lực Eo Phải Tốt

❊ ❊ ❊

Dù thi thoảng có người nhắc đến cũng không sao cả.

Kết hôn đâu phải là lỗi lầm gì.

Đợi đến khi Tiểu Tiểu học năm hai, có lẽ con bé cũng sẽ không còn quá để tâm chuyện này nữa.

Cho nên, ngày tháng tới đây anh phải tự mình chọn lựa cho kỹ, còn rất nhiều việc phải sắp xếp, rất nhiều thứ phải chuẩn bị, bây giờ thì không cần vội vã nữa.

A Lục chẳng còn cách nào khác.

"Một chọi hai, xem ra tôi thế nào cũng không thắng nổi rồi." Ông bất lực nói.

Khương Tiểu chớp chớp mắt: "Đương nhiên rồi, Tích Niên ca chắc chắn là đứng về phía con, nên cha cứ yên tâm nghe lời bọn con đi."

"Được được được, vậy cha nghe theo con gái con rể là được chứ gì."

Lúc này, Trần Bảo Tham bước vào, nghe thấy câu này liền bật cười: "Lục thiếu còn trẻ như vậy, nói câu này cứ khiến người ta thấy hơi khiên cưỡng thế nào ấy."

Khương Tiểu ôm lấy cánh tay A Lục, cười đến mức đôi mắt cong lại.

"Con đi ra ngoài cùng cha, người ta toàn đoán cha là anh trai con đấy."

"Phóng đại." A Lục điểm nhẹ lên chóp mũi cô.

Mạnh Tích Niên bày bữa trưa mang theo ra: "Ăn cơm trước đã."

Tay nghề nấu nướng của Khương Tùng Hải không bằng Cát Lục Đào, nhưng may là có Cát Lục Đào giúp đỡ, lại luôn ở bên cạnh chỉ dẫn, nên cơm canh làm ra vẫn rất ngon miệng.

A Lục và Khương Tiểu ăn cơm xong, ông lại thấy hơi mệt, Khương Tiểu đỡ ông nằm xuống giường bệnh nghỉ ngơi, đợi ông ngủ rồi mới cùng Mạnh Tích Niên ra vườn hoa bệnh viện hít thở không khí.

Những ý tưởng vừa nãy là suy nghĩ của Mạnh Tích Niên từ sáng sớm nay, vẫn chưa kịp nói với Khương Tiểu. Lúc này liền nhân tiện bàn bạc với cô.

"Đăng ký kết hôn và tổ chức hôn lễ cùng một lúc?"

"Đúng vậy, như thế chúng ta không cần phải làm hai lần nữa, chúng ta không mời quá nhiều người, em thấy sao? Hay là em thích một hôn lễ hoành tráng hơn?"

Khương Tiểu lắc đầu: "Không cần đâu, thật ra em cũng chỉ muốn chia sẻ niềm vui kết hôn cùng những người thân quen mà thôi, mời nhiều người quá lại tự làm khổ mình."

Tất nhiên, trước kia cô cũng từng mơ mộng về hôn lễ của chính mình.

"Tuy nhiên, chúng ta thiết kế hôn lễ đặc biệt một chút, để lại ấn tượng sâu sắc là được."

Đặc biệt, vui vẻ, mà không cần quá mức phô trương.

Mạnh Tích Niên xoa đầu cô, gật đầu nói: "Cho nên chúng ta cũng không cần vội, cứ suy nghĩ kỹ càng, đợi phẫu thuật của cha xong rồi chúng ta hãy chọn ngày."

"Được, em đều nghe anh." Khương Tiểu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh sáng long lanh. "Tích Niên ca, anh là người tốt nhất!"

"Ừm, sau này anh sẽ cố gắng làm người đàn ông tốt nhất của Khương Tiểu Tiểu."

Vốn dĩ câu này chẳng có vấn đề gì, nhưng không hiểu sao, vừa nhìn thấy ý cười trong mắt Mạnh Tích Niên, Khương Tiểu liền cảm thấy câu nói này hơi tà ác.

Cô nhéo vào eo anh: "Có phải anh lại đang trêu chọc em không?"

"Không có, sao có thể là trêu chọc em, anh rất nghiêm túc đấy."

"Em không tin."

"Thật mà, sao em lại không tin anh chứ? Anh chưa bao giờ nói dối cả."

"Vậy anh giải thích kỹ cho em nghe, cái người đàn ông tốt nhất này rốt cuộc là có ý gì?"

Ý cười trong mắt Mạnh Tích Niên càng đậm, anh nghiêm chỉnh nói: "Chính là khả năng kiếm tiền tốt, chăm sóc tốt cho em trong cuộc sống, khụ khụ, trên giường lực eo cũng phải tốt, để tránh cho vợ nhà anh không nhịn được..."

Lời anh chưa nói hết, Khương Tiểu đã dậm chân một cái, giơ tay định cào anh.

"Em biết ngay anh nói chắc chắn không phải lời hay ho gì mà! Mạnh Tích Niên!"

"Ha ha ha, đây không phải lời hay thì là gì?" Mạnh Tích Niên sải bước tránh thoát.

Khương Tiểu giận dỗi đuổi theo: "Mạnh Tích Niên, anh đứng lại đó cho em!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2094
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.