Nhìn thấy người phụ nữ kia, Khương Tiểu không khỏi sững sờ.
Đỗ Cẩm Nhược?
Tại sao Đỗ Cẩm Nhược lại ở đây, còn đang nói chuyện với Trình Thu Liên?
Khương Tiểu bước tới.
Đỗ Cẩm Nhược cảm giác có người tới gần, theo bản năng ngẩng đầu lên. Vừa nhìn thấy Khương Tiểu, cô ta lập tức mở to mắt: "Khương Tiểu?"
"Tiểu Tiểu, sao cậu lại tới đây?"
Trình Thu Liên cũng nhìn thấy Khương Tiểu, bà rất bất ngờ, nhưng ngay sau đó lại vui mừng.
Vị chưởng quầy phó mặc này cuối cùng cũng tới rồi, như vậy bà cũng không cần phải đau đầu nữa, vừa rồi suýt chút nữa bà đã muốn dẹp bỏ hai hàng ghế kia.
Bà đang định nói gì đó, Khương Tiểu đã nhanh hơn một bước nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà, nói: "Con vừa tới tìm dì, thầy nói dì ở đây nên con mới qua."
Trình Thu Liên nghe lời con bé nói liền cảm thấy có gì đó không đúng.
Cảm giác như con bé không muốn cho người phụ nữ đối diện biết đây là cửa tiệm của nó?
Vì đã cảm nhận được điều đó, bà cũng không nói tiếp nữa, chỉ bảo với con bé: "Đúng vậy, mấy ngày nay hơi bận nên dì ở lại cửa tiệm muộn chút mới về."
"Khương Tiểu, cậu quen biết dì Trình sao?" Đỗ Cẩm Nhược không nhịn được hỏi.
"Quen chứ."
"Thật là trùng hợp." Đỗ Cẩm Nhược cười có chút gượng gạo, cô ta đứng dậy, nói với Trình Thu Liên: "Dì Trình, vậy cứ theo như chúng ta vừa bàn nhé, hai hôm nữa cháu lại tới, hy vọng sẽ có tin tốt."
"Được, để dì tiễn Đỗ tiểu thư?" Trình Thu Liên cũng đứng dậy.
Đỗ Cẩm Nhược nhìn Khương Tiểu, vội vàng nói: "Không cần không cần, hai người có việc cứ nói chuyện đi, cháu đi trước đây, tạm biệt."
Nhìn cô ta xuống lầu, Khương Tiểu kéo Trình Thu Liên đứng dậy, đi vào văn phòng riêng của mình.
Nơi này có thể coi là một phòng tiếp khách và văn phòng nhỏ.
Vừa thấy hai người đứng dậy, nhân viên cửa hàng rất nhanh đã tới dọn dẹp bàn, rồi lập tức có những vị khách khác ngồi vào chỗ vừa rồi.
Đóng cửa lại, Khương Tiểu không nhịn được cười, nói với Trình Thu Liên: "Sư mẫu, dì giỏi thật đấy, bây giờ cửa tiệm trông rất khấm khá."
Nghe thấy vậy, Trình Thu Liên cũng không nhịn được mà phản đối.
"Dì đã nhận làm thì chắc chắn sẽ làm cho tốt, ngược lại là con đấy, con có thể đáng tin một chút không? Dì không chủ động tìm con, chẳng lẽ trong lòng con thực sự hoàn toàn không quan tâm đến tình hình của cửa tiệm này sao?"
"Con biết rồi, con biết rồi, vừa nãy thầy đã dạy dỗ con rồi, sư mẫu dì tha cho con đi." Khương Tiểu vừa nói, lập tức chuyển chủ đề.
"Đỗ Cẩm Nhược vừa rồi tới làm gì vậy ạ?"
"Con quen cô ta à?"
"Không quen, sao có thể quen được?" Khương Tiểu nhún vai, người kia trước kia từng hổ rình mồi với Mạnh Ác Bá, tại sao cô phải quen biết Đỗ Cẩm Nhược chứ.
"Cô ta thời gian này cũng là khách quen của chúng ta đấy, hầu như cách một ngày lại tới mua hai hộp trà bánh, hơn nữa cũng từng mua trà mấy lần rồi. Hôm nay cô ta tới là muốn hỏi xem, trà bánh của chúng ta có thể làm ra hương vị mới không," Trình Thu Liên nói: "Vừa đúng lúc, con không hỏi thì dì cũng định tìm con để nói chuyện này đây."
"Hương vị gì ạ?"
"Vị khoai môn." Trình Thu Liên nói: "Con đừng nói, hương vị này không chỉ có một mình cô ta hỏi đâu, những vị khách khác cũng có nhắc tới. Họ nói từng đi phương Nam, ở bên đó có ăn bánh vị khoai môn, thích hương vị đó, cho nên cảm thấy trà bánh của chúng ta nếu có hương vị đó thì chắc chắn sẽ rất ngon."
Khương Tiểu không nhịn được sững sờ.
Những vị khách này còn biết đề nghị khẩu vị cơ đấy.
Tuy nhiên, hương vị khoai môn đúng là rất tuyệt, trước kia cô nhớ trong các loại bánh ngọt và món tráng miệng, hương vị khoai môn cũng chiếm một vị thế nhất định.