Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11138 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2111
Có Muốn Một Mái Nhà Trọn Vẹn Không

❊ ❊ ❊

A Lục chỉ cười cười: "Sau này rồi nói với các con sau, bây giờ trí nhớ của ta vẫn còn hơi hỗn loạn, đợi khi nào tự mình sắp xếp ổn thỏa lại nói cho các con nghe."

Mạnh Tích Niên và Khương Tiểu nhìn nhau một cái.

Họ đều không rõ rốt cuộc trí nhớ của A Lục đã hồi phục được bao nhiêu, ông ấy cũng chưa từng thể hiện ra ngoài.

Dường như dù có hồi phục trí nhớ hay không, ông ấy vẫn cứ như vậy.

Khương Tiểu không có sức quan sát biến thái như Mạnh Tích Niên.

"Đúng rồi, hai đứa đói chưa?" A Lục nói: "Ta vừa rồi rảnh rỗi, nhớ tới cách làm một loại chè ngọt ở D Châu, nên đã nấu một nồi, múc cho hai đứa mỗi người một bát."

Đột nhiên nấu chè ngọt cho họ?

Ông ấy đã nấu, Khương Tiểu và Mạnh Tích Niên chắc chắn phải ăn.

Không ngờ chè ngọt A Lục nấu lại khá ngon, hơn nữa còn là loại họ chưa từng ăn bao giờ.

Khương Tiểu vừa ăn vừa vô tình hỏi một câu: "Ông ngoại bà ngoại cũng ăn chưa ạ?"

A Lục đáp: "Chưa, hai đứa vừa đi ra ngoài là họ liền đi nghỉ rồi."

"Hôm nay sớm thế ạ."

Khương Tiểu cũng không nghĩ ngợi gì.

Đợi cô ăn xong, Mạnh Tích Niên bưng bát vào bếp, suy nghĩ một chút liền dở vung nồi ra, phát hiện đã không còn chè ngọt nữa.

Nói cách khác, A Lục căn bản không nấu phần của ông ngoại bà ngoại.

Không biết là do ông ấy thực sự nhớ lại chuyện năm xưa nên cũng sinh lòng ngăn cách với hai cụ nhà họ Khương, hay là giống như mình, cũng có chút oán trách hai cụ.

Mạnh Tích Niên quay lại phòng khách, cứ như không biết gì cả, nói với hai cha con họ: "Tôi đi rửa mặt trước đây."

Đợi anh rời đi, A Lục nhìn Khương Tiểu, đột nhiên hỏi: "Tiểu Tiểu, cha hỏi con một chuyện, con có thể trả lời thành thật không?"

"Chuyện gì ạ?"

"Con có bao giờ nghĩ muốn một mái nhà trọn vẹn không?"

Khương Tiểu ngẩn người.

Cô không ngờ A Lục lại hỏi mình câu hỏi như vậy.

Trả lời thành thật sao?

Khương Tiểu nhớ tới bản thân mình ở kiếp trước.

Lúc đó cô thật sự từng nghĩ tới.

Thế nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, sau khi nhìn thấy Trần Châu là hạng người gì, cô thật sự hoàn toàn không nghĩ tới nữa.

"Thế nào mới gọi là mái nhà trọn vẹn ạ?"

"Con biết ý của ta mà."

"Cha, nói thật với cha, mẹ đẻ thì con tuyệt đối không muốn." Khương Tiểu không quan tâm ông ấy đã hồi phục trí nhớ hay chưa, câu này cô cũng muốn nói thẳng với ông. "Còn về mẹ kế, ý kiến của con có thể thay đổi quyết định của cha không?"

"Đương nhiên, con là đứa con gái duy nhất của ta, ta đương nhiên phải lấy ý kiến của con làm trọng."

Ánh mắt A Lục lóe lên, không tiếp tục truy hỏi cô tại sao lại nói tuyệt đối không muốn mẹ đẻ.

Khương Tiểu nói: "Vậy con cũng nói lại cho cha nghe, cha à, xét về nhà họ Giang, luôn cần người thừa kế. Hiện tại cha chỉ có mỗi mình con là con gái, sau này con sẽ không thừa kế nhà họ Giang, cha bây giờ cũng còn rất trẻ, cha có cần tái hôn sinh một đứa con trai, rồi bồi dưỡng nó thành người thừa kế tương lai của nhà họ Giang không?"

A Lục cảm thấy trò chuyện với Khương Tiểu khá thú vị.

Vì bỏ lỡ tuổi thơ của cô, ông thấy cô bây giờ mới mười tám tuổi, vốn muốn xem cô như một cô bé nhỏ, nhưng vừa trò chuyện với cô liền luôn có cảm giác Khương Tiểu lúc nào cũng trưởng thành hơn so với dự tính của ông.

"Nói thật, đợi khi ta tiếp quản nhà họ Giang, vấn đề này chắc chắn sẽ có người nhắc tới." A Lục nói: "Ta không nhất thiết phải kết hôn sinh một đứa con trai làm người thừa kế, sau này con của A Thành, con của con và Tích Niên, nếu hai đứa nguyện ý, đều có thể tiếp nhận nhà họ Giang."

Khương Tiểu nghe ông nói vậy lại ngẩn ra.

Nói như vậy, ông không có quan niệm nhất định phải là con trai mình mới được tiếp quản nhà họ Giang sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2136
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.