Thế nhưng, sao anh nỡ lòng nào truy hỏi cô thêm nữa?
Chẳng phải tất cả đều là vì anh nên cô mới để lộ sơ hở hay sao.
Nếu không, Khương Tiểu Tiểu cũng là một cô gái cẩn trọng và thông minh mà.
Đều là tại anh.
Nghĩ đến đây, Mạnh Tích Niên cảm thấy vô cùng ấm áp, trên đời này, có một người yêu anh đến thế, tin tưởng anh đến thế.
Anh chẳng cầu gì khác.
Chỉ cầu có thể ở bên cô, một đời, hai đời, dài lâu mãi mãi.
Cô là trân bảo của anh.
Mạnh Tích Niên đứng dậy, đi lấy áo khoác mặc vào rồi mở cửa bước ra ngoài.
Anh chậm rãi bước ra khỏi ngõ nhỏ, nghĩ thầm giờ này chắc cô cũng sắp về gần đến nhà rồi. Cũng may ngoài con ngõ này ra, bên ngoài là phố Lưu Ly, anh biết thường ngày cô sẽ đi từ hướng nào về.
Ánh đèn bên ngoài lờ mờ, gió rất lạnh, anh đút tay vào túi áo, thong thả bước ra phố.
Đi được một lúc, trên trời bỗng lất phất những bông tuyết.
Và phía trước, một bóng hình mảnh mai đã lọt vào tầm mắt của anh.
Khóe miệng Mạnh Tích Niên khẽ nhếch lên một đường cong.
Cô gái nhỏ nhà anh quả nhiên đang bước từng bước chậm như rùa bò về nhà.
Xem ra, cô vẫn chưa nghĩ ra nên giải thích với anh thế nào.
Đồ ngốc nhỏ này.
Mạnh Tích Niên đứng khựng lại.
Khương Tiểu Tiểu đúng là chưa nghĩ ra rốt cuộc phải nói với Mạnh Tích Niên thế nào, nhưng ngày mai ba phải phẫu thuật, cô không thể không về nhà.
Nếu không có chuyện gì, có lẽ cô đã chạy tót về ký túc xá trường ở rồi, mặc kệ ba bảy hai mươi mốt cứ tránh mặt anh trước đã.
Chuyện này cô thật sự làm được đấy!
Thế nhưng giờ đây cô chẳng còn đường nào mà tránh nữa.
Khương Tiểu Tiểu đã lết bộ với tốc độ chậm nhất đến đây rồi, nhìn thấy sắp đến nhà, trong lòng cô lại không nhịn được mà nghĩ, Mạnh Ác Bá liệu có đợi đến mức buồn ngủ rồi đi ngủ luôn không nhỉ?
Nếu anh ngủ rồi thì tốt quá, sáng mai phải đến bệnh viện, ba phải làm phẫu thuật, cô có thể tạm thời không cần giải thích với anh nữa.
Nhưng nghĩ lại lại thấy không thể nào.
Mạnh Ác Bá sao có thể chưa đợi cô về nhà mà đã ngủ trước được chứ?
Khương Tiểu Tiểu lại thở dài một hơi thật dài.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy anh.
Mặc dù còn cách một đoạn, mặc dù ánh đèn rất lờ mờ, mặc dù tuyết rơi trên trời làm tầm nhìn của cô hơi mờ mịt, nhưng cô vẫn nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cao lớn và thẳng tắp đến thế.
Khương Tiểu Tiểu đứng khựng lại.
Cô có ý muốn xoay người bỏ chạy, làm sao đây?
Nếu giờ cô cắm đầu chạy, liệu có chạy thắng anh không?
Hay là, cô trốn quách vào không gian cho rồi?
“Vợ à, mau qua đây, em không lạnh sao?” Tiếng của Mạnh Tích Niên truyền đến.
Vậy mà vào lúc này anh lại gọi cô là vợ, sao cô lại thấy da gà da vịt nổi hết cả lên thế này.
Khương Tiểu Tiểu cảm thấy bước chân nặng trĩu, nhưng vẫn hít sâu một hơi, từng bước từng bước đi về phía anh.
Trời đang rơi tuyết, lạnh lẽo y như lòng cô vậy.
Mạnh Tích Niên thấy dáng vẻ như "muốn chết" của cô, trong mắt thoáng hiện lên một tia cười.
Đợi cô đi đến trước mặt mình, anh nắm lấy tay cô, nhét tay cô cùng tay mình vào trong túi áo khoác của anh.
Anh hỏi: “Lấy được rồi?”
Khương Tiểu Tiểu cúi đầu, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Lấy được rồi…”
“Tốt, vậy chúng ta mau về nhà thôi, tắm nước nóng rồi đi ngủ ngay, mai còn phải dậy sớm nữa.”
Ơ ơ ơ?
Chỉ vậy thôi sao?
Không hỏi gì khác?
Khương Tiểu Tiểu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
Khóe miệng Mạnh Tích Niên mang theo ý cười, bàn tay đang đan chặt mười ngón với cô trong túi áo khẽ siết chặt tay cô một chút, nói: “Có vợ ở đây, anh thật sự chẳng cần phải lo lắng gì cả.”
“Tích Niên ca?”
“Đi thôi, tuyết rơi lớn rồi, chúng ta chạy về.” Mạnh Tích Niên nắm lấy cô chạy đi.