Thành Thành sững sờ.
Bờ bên kia, nghĩa là phải đi thuyền tới bờ đối diện của D Châu.
Khương Tiểu tìm nhà ở bên đó để làm gì?
Nếu cô ấy qua đây, thì cũng là tới D Châu, tại sao phải tìm nhà ở bờ đối diện?
Nhưng Quan Thiết Trụ không nói rõ lý do tại sao, Khương Tiểu dù sao chỉ dặn dò hắn như vậy, hắn cũng không biết dụng ý là gì.
Hơn nữa, Khương Tiểu còn bảo hắn, nếu Thành Thành có thể tìm được nơi đó nhanh chóng, thì trước khi hắn quay về hãy đi xem căn nhà ấy, rồi đặt một vật vào góc nhà.
Hắn cũng không nghĩ thông suốt được đó có ý nghĩa gì.
Khương Tiểu dặn dò như vậy thực ra cũng là muốn xem liệu Thành Thành đã quen thuộc với môi trường ở đây hay chưa, có thể tìm nhanh được căn nhà thích hợp để cô làm trạm trung chuyển hay không. Nếu tìm được, trước khi Quan Thiết Trụ quay về còn có thể giúp cô đặt một lá bùa chú, đến lúc đó cô có thể thử xem có thể chuyển thẳng từ trạm trước tới đây được không, sau đó qua D Châu sẽ gần hơn nhiều.
Nếu không có cách thì cũng không sao, cô chỉ có thể lần sau tự mình tới.
Tuy nhiên, có lẽ vận may của cô tốt, Thành Thành quả thực có một nơi như thế.
"Cô ấy không nói căn nhà đó dùng để làm gì sao? Cô ấy định tự mình ở à?"
"Không nói, chỉ bảo là phòng ngừa bất trắc, sợ sau này có dịp dùng tới."
Thành Thành không mảy may nghi ngờ.
Đến D Châu bên này, nếu tới lúc đêm xuống, cầu lớn đóng cửa, tàu thuyền cũng không qua biển nữa, thì muốn qua lại D Châu sẽ không dễ dàng như vậy.
Khương Tiểu muốn có một điểm dừng chân yên tĩnh ở bờ đối diện cũng rất bình thường.
"Tôi đúng là có một nơi như vậy, chỉ không biết có hợp yêu cầu của cô ấy không." Thành Thành vừa nói vừa mở gói đồ lớn kia ra, muốn xem thử bên trong là gì đã rồi tính.
Kết quả mở ra xem, cả một gói lớn toàn là đồ ăn.
Thịt khô, bánh trà, trà lá.
"Con bé này, tôi đâu phải người thích ăn uống như vậy, lại còn đặc biệt bảo cậu mang những thứ này qua, còn phải tận tay đưa cho tôi?" Thành Thành dở khóc dở cười.
Nhưng rất nhanh sau đó, anh liền nhớ tới một chuyện khác mà Khương Tiểu đã nói với mình lần trước.
Cô ấy nói đã cầu cho anh một tấm bùa hộ mệnh, lại còn bảo anh nhất định phải đeo trên người?
Đồ vật được dặn dò trịnh trọng như vậy để Quan Thiết Trụ mang tới, chẳng lẽ chính là tấm bùa bình an kia?
Quả nhiên, anh lục lọi bên trong, tìm thấy một chiếc hộp nhỏ xíu, vừa mở ra, bên trong nằm một chuỗi hạt gỗ được xâu bằng sợi dây màu đen.
Hạt gỗ kia cũng không có gì đặc biệt, chỉ là được mài giũa rất nhẵn nhụi mà thôi.
Hơn nữa còn là màu gỗ tự nhiên.
Tuy trông rất giản dị, không hề sặc sỡ, nhưng anh thực sự chưa từng thấy ai đeo một hạt gỗ trên cổ cả.
Lần này anh thực sự dở khóc dở cười rồi.
Thực sự muốn anh đeo thứ này?
Nhìn vẻ mặt của anh, Quan Thiết Trụ nói: "Đúng rồi, Thành tiểu đoàn trưởng, Tiểu Khương dặn, thứ này anh nhất định phải đeo vào."
Không ngờ còn nhờ Quan Thiết Trụ tới dặn dò anh...
Thành Thành có chút bất đắc dĩ, "Được được được, cậu về bảo với cô ấy, tôi sẽ đeo." Vừa nói vừa muốn đặt hạt gỗ trở lại trong hộp.
Quan Thiết Trụ lập tức nói: "Tiểu Khương nói nhất định phải nhìn thấy anh đeo vào, còn nói, trong hộp có một mảnh giấy."
Còn có mảnh giấy?
Thành Thành lật lại cái hộp, quả nhiên thấy trong ngăn kẹp có một mảnh giấy nhỏ.
Anh mở ra xem, phía trên chỉ viết một dòng chữ.
Không đeo là cún con.
Thành Thành phì cười.
Thái dương anh giật giật.
Không đeo là cún con?
Tại sao lại chấp niệm với việc bắt anh đeo hạt gỗ này thế chứ? Hơn nữa, chẳng phải nói là bùa bình an sao? Bùa bình an đâu?
Rõ ràng chỉ là một hạt gỗ mà.
"Thành tiểu đoàn trưởng, nơi anh nói đó, là nơi nào? Có chìa khóa không? Nếu có thì có thể đưa chìa khóa cho tôi được không, tôi mang về cho Tiểu Khương."