Hơn nữa, ông cũng công nhận tác dụng của liệu pháp tâm lý mà Khương Tiểu đã nói.
Vấn đề mà Khương Tiểu nói với ông cũng là để dự phòng cho cô sau này, nhỡ đâu có người hỏi về tranh thuốc thì cô vẫn còn đường lui, ít nhất đến lúc đó Trần Bảo Tham cũng có thể giúp cô giải thích đôi chút.
Khương Tiểu nói muốn ở lại chỗ thủ trưởng mấy ngày, thế nên đã cho Đinh Hải Cảnh và mọi người nghỉ phép.
Đinh Hải Cảnh về nhà một chuyến.
Trong căn nhà cấp bốn thấp lè tè, một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài trên mặt đang vung nắm thóc cho gà ăn.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông ta quay người lại.
Nếu là người lạ, khi bất ngờ nhìn thấy khuôn mặt này có lẽ sẽ bị dọa cho giật bắn mình.
Bởi vì vết sẹo trên mặt ông ta quá dài, một đầu đã kéo tận đến mi mắt dưới, còn làm rách một chút mi mắt, khiến con mắt đó trông vô cùng kỳ dị và đáng sợ.
Mà nơi cổ họng ông ta cũng có một vết sẹo hình vòng cung, trông chẳng khác nào từng bị người ta dùng dao cắt cổ, nhìn thế nào cũng thấy có phần khủng bố.
“Hải Cảnh, sao con lại về rồi?”
“Cha, con được nghỉ phép nên về một chuyến ạ.” Đinh Hải Cảnh làm như không nhìn thấy những vết sẹo trên mặt cha mình, cậu đưa những thứ đang xách trong tay tới, “Con mua thuốc lá cho cha, loại đặc sản của kinh thành, ở chỗ chúng ta không mua được đâu, cha thử xem.”
“Con mới đi làm được bao lâu mà đã có tiền mua thuốc lá cho cha rồi?”
“Dạ, ông chủ của chúng con rất hào phóng, còn cho thêm ít trà và bánh ngọt, bánh ngọt cha nếm thử đi, rất ngon đấy ạ.”
Trà và bánh ngọt đều lấy từ tiệm Hữu Thanh Vị, Khương Tiểu phát phiếu cho mỗi người bọn họ, ai muốn đi đều có thể đến nhận một hộp trà và hai hộp bánh.
Đinh Hải Cảnh biết giá trị của những thứ này, nhưng lại không muốn nói cho cha mình biết để tránh làm ông giật mình.
Đồ đắt tiền như vậy mà Khương Tiểu nói cho là cho, quả thật hào phóng.
Cho nên cậu mới nói ông chủ rất hào phóng.
“Thật sao? Bánh ngọt kinh thành à? Vậy cha phải nếm thử mới được.” Cha Đinh rửa tay, mày giãn mặt cười mở hộp bánh ra, lấy một miếng cho vào miệng cắn, lập tức nhìn về phía Đinh Hải Cảnh.
“Bánh kinh thành đều ngon thế này sao?”
Thật sự quá ngon, ngọt thanh, không hề ngấy chút nào, hơn nữa còn có cảm giác mềm ẩm tan ngay trong miệng.
“Dạ, là tiệm của ông chủ chúng con mở ạ.”
“Xem ra ông chủ của các con rất được đấy, chẳng phải con nói là một cô bé sao?”
“Đúng vậy, là một cô bé ạ.”
“Một cô bé mà đã lợi hại như vậy, thật khiến người ta khâm phục.” Cha Đinh ăn bánh, ban đầu thì rất vui vẻ, nhưng chẳng bao lâu sau tâm trạng đã trở nên trầm xuống.
Đinh Hải Cảnh vừa thấy ông như vậy liền nhíu mày nói: “Cha, cha có muốn cùng con đến kinh thành không? Thuê một căn nhà ở đó, con cũng có thể chăm sóc cho cha.”
“Thôi, không đi đâu, cái bộ dạng này của cha mà đến kinh thành lại dọa sợ người ta mất.”
“Ai có thể nói gì cha chứ?”
“Sao nào, chẳng lẽ có người nói cha, con lại định đi đánh từng người một sao?” Cha Đinh liếc cậu một cái, nói tiếp: “Con cũng giỏi thật đấy, hàng xóm xung quanh nhà chúng ta đều bị con đánh sợ hết cả rồi, người chuyển đi thì chuyển, người trốn thì trốn, cha ngược lại còn được yên tĩnh.”
Đinh Hải Cảnh nghĩ đến Khương Tiểu, mỉm cười nói: “Con vốn tưởng mình đã hung dữ lắm rồi, nhưng ông chủ của con cũng y hệt, động tí là đánh người, cũng tốt, có những kẻ đúng là không hiểu chuyện, nên cần dùng nắm đấm để dạy cho chúng biết cách làm người.”
Cha Đinh sững sờ một chút: “Ông chủ nhỏ của con cũng học võ à?”
“Dạ, võ công không tệ đâu ạ.”
“Thật tốt, vẫn nên học võ thì hơn.” Cha Đinh thở dài một tiếng, đẩy đĩa bánh về phía cậu: “Con cũng ăn đi. Cha đi nấu cơm, vừa hay hôm nay có quả bí có thể hái xuống xào rồi.”
Đinh Hải Cảnh nhìn bóng lưng ông, nhìn dáng đi khập khiễng ấy, trong mắt trào dâng những tia sáng tối tăm.