"Thật sao? Vậy Lục ca muốn dùng thứ gì để lấp đầy nó?"
"Ừm, chẳng phải em nói chữ của anh viết rất đẹp sao? Vậy thì mỗi ngày anh viết cho em một câu thơ, thế nào?"
"Nhưng em không đọc hiểu."
"Anh dạy em mà, viết mỗi câu anh lại dạy em câu đó, như vậy, đợi đến khi lấp đầy hộp, em cũng có thể đọc rất nhiều thơ, nhận được rất nhiều chữ rồi."
"Được ạ được ạ, Lục ca, vậy cứ quyết định thế nhé!"
Những lời mang chút ngây thơ đó cứ văng vẳng bên tai Giang Thích Hành, tay anh đã mở chiếc hộp ra, lấy mẩu giấy nhỏ bên trong.
Mở ra, đó là chữ viết của anh.
Vật này tương tư nhất.
"Lục ca, đây chính là hạt đậu đỏ sao? Chính là thứ tương tư trong thơ nói tới à?"
"Đúng vậy, đậu đỏ tương tư."
"Vậy em cũng sẽ giữ kỹ hạt đậu đỏ này."
"Cô bé ngốc, em có biết tương tư là có ý gì không?"
"...... Em, em không biết!"
Lúc này, một bức chân dung đã được trải ra trước mặt anh.
Trên đó là một thiếu nữ tết hai bím tóc, mắt sáng răng trắng, nụ cười thanh mảnh, lại khiến người ta cảm thấy giống như một đóa hoa nhỏ đẫm sương mai sau cơn mưa, trong trẻo và xinh đẹp.
Dựa vào ngũ quan của Phỉ Thúy kết hợp với những mô tả của cô để vẽ ra một thiếu nữ như vậy, sau khi vẽ xong, chính Khương Tiểu cũng có chút giật mình.
Cuối cùng cô cũng đã hiểu, tại sao trước đó luôn cảm thấy Phỉ Thúy có vài phần quen thuộc.
Thiếu nữ trên bức tranh này mới thực sự khiến cô có cảm giác quen mắt!
Bởi vì thiếu nữ này có ba bốn phần giống với dung mạo của cô!
Ngũ quan của cô giống Giang Thích Hành hơn, nhưng khuôn mặt và dáng lông mày lại giống thiếu nữ trong bức họa này hơn.
Vì ngày nào cũng nhìn thấy mình trong gương, nên cô mới cảm thấy có vài phần quen thuộc đó.
"Thanh... Tiểu Thanh......"
Sau khi Giang Thích Hành lẩm bẩm gọi cái tên này, anh liền ngửa đầu từ từ ngã ra phía sau.
"Ba!"
Khương Tiểu giật mình, lập tức vứt bức họa xuống đỡ lấy anh.
"Tôn Hán!"
Tôn Hán chạy vào, thấy vậy vô cùng kinh hãi, lập tức tiến đến giúp cô đưa Giang Thích Hành lên giường.
"Khương tiểu thư, Lục thiếu bị sao vậy?"
Khương Tiểu nắm chặt tay.
Chắc chắn anh ấy đã nghĩ ra điều gì đó rồi.
Tiểu Thanh?
Tiểu Thanh, có phải là tên của nhị tiểu thư không?
Khương Thanh Châu năm đó cũng có chữ "Thanh", Tiểu Thanh này cũng có chữ "Thanh" hay sao?
Theo lý mà nói, nếu là cô gái anh thích, ký ức đáng lẽ phải dễ dàng hồi tưởng lại mới đúng, nhưng trước đó Giang Thích Hành nhớ lại rất nhiều người không liên quan đã gặp khi phiêu bạt, lại thế nào cũng không nhớ ra cô gái này, đây là chuyện gì?
"Có cần mời Trần đại phu qua không?" Tôn Hán lo lắng hỏi.
"Không cần đâu, cháu ở đây trông chừng là được."
Bây giờ dị vật trong não Giang Thích Hành đã được lấy ra, nên cô cũng không cần phải cẩn thận từng chút như trước nữa, cô có nước linh tuyền.
Tôn Hán lui ra ngoài.
Khương Tiểu ngồi bên giường, hai tay nắm chặt, nhìn Giang Thích Hành.
Mà lúc này Giang Thích Hành lại như đang ở trong mơ.
Trong mơ, anh đang ở trong căn nhà nhỏ đó, cùng Tiểu Thanh vai kề vai đứng bên cửa sổ, nhìn về phía biển xa xăm.
"Lục ca, anh vừa nói, tối hôm qua anh lại nằm mơ sao?"
"Ừm, lại mơ rồi, hơn nữa, giấc mơ lần này rất quỷ dị, Tiểu Thanh, anh mơ thấy mình sẽ rời khỏi nhà, như thể không tìm thấy đường về nhà, một mình cứ phiêu bạt bên ngoài mãi."
"Sao lại như vậy? Anh thông minh thế này, sao lại không tìm thấy đường về nhà?"
"Anh cũng không biết tại sao. Nhưng mà, Tiểu Thanh, anh mơ thấy mình đã đến một nơi, trong một hang động, đó là một trấn nhỏ ở phương nam, một ngôi làng nhỏ trong trấn đó, nếu đến lúc đó anh thực sự biến mất, không về nhà, em hãy bảo ông nội, bảo ông phái người đến đó tìm anh, được không?"