Ngày mai sao?
Cô có nên qua đó xem thử không?
Dù sao thì Quan Thiết Trụ cũng đã vứt viên ngọc nhỏ mà cô lừa bảo là để xua đuổi kiến ở căn nhà nhỏ bên bờ biển rồi.
Đến lúc đó, ít nhất cô có thể lập tức đến được căn nhà đó, chỉ cách châu D một vùng biển nhỏ.
Sau khi phân tích rằng mục đích chính của nhà họ Lư và Lư Song Song không phải là nhà họ Giang, mà là Giang Lục, trong lòng cô luôn có vài phần bất an.
Mà những thứ trong hộp sắt trên tay này, rốt cuộc là khi nào Giang Lục viết xuống, lại viết với tâm trạng và mục đích gì?
Thực ra cô cũng muốn biết.
Dù sao bây giờ đến cả mẹ ruột là ai cô còn chưa biết nữa mà.
Khương Tiểu cất những mảnh giấy đó trở lại vào hộp, đậu đỏ cũng thu về túi thơm rồi cất đi, đậy nắp hộp sắt lại, trước tiên cất vào không gian.
Đêm nay không nằm mơ gì cả, lúc tỉnh dậy cũng thấy tinh thần rất tốt.
Hôm nay đã là Chủ nhật, cô không cần lên lớp, nhưng vừa ngủ dậy, rửa mặt ăn sáng xong không lâu, có người đã gõ cửa.
Khương Tiểu định ra mở cửa thì Đinh Hải Cảnh đã từ bức tường ngăn cách bên cạnh nhảy sang.
“Sao anh lại ở bên đó?” Khương Tiểu ngẩn người.
“Dù sao thì căn nhà bên này cô cũng mua lại rồi không phải sao? Cô lại bảo buổi tối chúng tôi không thể ở trong nhà, nhưng Mạnh đoàn trưởng không có ở đây, trong nhà chỉ có một mình cô, chúng tôi sao có thể yên tâm được? Cho nên mấy ngày nay tôi tạm thời ở bên cạnh, có chuyện gì cô cứ gọi một tiếng là được.”
Khương Tiểu dở khóc dở cười.
“Nhưng bên đó tôi sắp sửa sang rồi mà.”
“Buổi tối lại không sửa sang. Buổi tối tôi chỉ cần một tấm ván gỗ là có thể ngủ được, thời tiết cũng ấm dần lên rồi, không sợ bị lạnh.”
Đinh Hải Cảnh nói một cách đương nhiên, hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối.
“Nếu cô không đồng ý, chi bằng gọi điện thoại hỏi Mạnh đoàn trưởng xem, xem anh ấy có đồng ý hay không.”
Khương Tiểu: “......”
Bây giờ cô biết đi đâu hỏi Mạnh đoàn trưởng chứ?
Hơn nữa cô cũng có thể đoán được, nếu thực sự hỏi Mạnh đoàn trưởng, đoàn trưởng đại nhân cũng sẽ đồng ý thôi.
Kiểu tiền trảm hậu tấu này của Đinh Hải Cảnh thật đáng ghét, hơn nữa rõ ràng là có cảm giác ỷ lại không sợ hãi.
Người này rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy chứ?
Sao cứ khiến cô luôn có cảm giác bất lực thế này.
“Cộc cộc cộc.”
Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập hơn.
“Tôi qua mở cửa đây.” Đinh Hải Cảnh nói rồi đã bước về phía cửa lớn.
Cửa vừa mở, Đinh Hải Cảnh nhìn thấy người đến thì tim chợt thắt lại.
Và như thể có chút cảm ứng, Khương Tiểu cũng ngay lập tức nhìn về phía này, nhìn thấy người đàn ông với bộ râu quai nón rậm rạp kia.
Cô cũng giật nảy mình.
Hồ Hướng Dung!
Tại sao ông ta lại đến nhà?
Đinh Hải Cảnh gần như vô thức di chuyển thân hình chắn ngang tầm mắt của Hồ Hướng Dung đang nhìn vào trong nhà.
Khương Tiểu lúc này không còn tâm trí đâu mà khen ngợi phản ứng của Đinh Hải Cảnh, ngay khi anh vừa chắn lại, cô lập tức xoay người đi vào phòng khách, vừa vào đến nơi liền lấy nước hoa ra xịt khắp người mình cho thơm phức.
Trước đó vì không ra ngoài nên cô không nghĩ đến việc phải xịt nước hoa, giờ ngẫm lại vẫn còn hơi lơ là.
Cô cũng không ngờ Hồ Hướng Dung lại đến tận nhà!
Xịt xong, cô liếc nhìn phòng khách, lập tức cất một vài loại trà ngon mà mình hay uống đi.
Vì là ở nhà mình nên cô để một hai hộp trà, chất lượng cao hơn mấy bậc so với loại bán ở Hữu Thanh Vị, giờ hoàn toàn không muốn để Hồ Hướng Dung nhìn thấy.
“Anh tìm ai?” Đinh Hải Cảnh đang đánh giá Hồ Hướng Dung, giọng điệu có chút không khách khí và cứng nhắc.
Anh cố ý.
Khiến bản thân trông có chút không khách sáo để che giấu ánh mắt sắc bén của mình.
Người đàn ông này anh chưa từng gặp, nhưng cảm giác mà ông ta mang lại, giống hệt lần ở Học viện Mỹ thuật đó.