“Cháu đấy, cô ấy không gọi cháu là anh chẳng phải là hợp lý sao? Tiểu thư tại sao phải gọi cháu là anh chứ? Tiểu thư, cô đừng để ý đến cậu ta.”
Giang Tiểu trầm mặc một chút.
Cũng may xung quanh không có ai nghe thấy giọng nói của họ, nếu không cô cũng thấy hơi ngại ngùng, thời đại này rồi mà còn gọi cô là tiểu thư...
“Hay là sau khi anh đến đó thì ở lại luôn đi, chỗ tôi có Quan Thiết Trụ và La Vĩnh Sinh thật ra cũng ổn, bên kia có lẽ cần người hơn chỗ tôi.”
“Sao nào, cô đã để Tôn Hán ở lại đó rồi, giờ lại muốn để cả tôi ở lại đó sao?” Đinh Hải Cảnh vẻ mặt không đồng tình nói: “Bên kia cần người, nhưng đâu phải là không có ai, người bên đó cũng rất nhiều mà. Chỗ cô chỉ có vài ba mống lính như chúng tôi, mà còn chê nhiều à? Tôi thấy cô chỉ là cảm thấy ở một mình là tự do nhất thôi nhỉ?”
“Tôi...”
“Nhưng mà, nếu cô hy vọng được ở một mình như vậy, lúc đầu khi Mạnh Đoàn tìm chúng tôi sao cô không phản đối anh ấy đi? Cô không dám chống đối anh ấy, giờ lại cứ khăng khăng muốn đuổi chúng tôi đi?”
“Anh nói cái gì vậy, thế nào gọi là tôi không dám chống đối anh ấy?”
“Không phải sao? Tôi thấy chỉ khi ở trước mặt Mạnh Đoàn cô mới hiền như cừu thôi. Thôi được rồi, tôi cứ làm theo những gì đã nói, ở bên kia ba ngày, ba ngày sau tôi quay lại, cứ quyết định vậy đi, cô cũng không cần phải nói thêm gì nữa.”
Đinh Hải Cảnh vừa nói vừa xách hết đồ đạc lên, còn rảnh tay ra dìu Đinh Phú, bước về phía tàu hỏa.
Đinh Phú đeo khẩu trang và đội mũ, che kín khuôn mặt, nhưng dù vậy, ông ấy vẫn cứ cúi đầu bước đi, căn bản không dám ngẩng đầu lên.
Giang Tiểu nhìn bóng lưng của họ, đặc biệt là của Đinh Hải Cảnh, không khỏi bĩu môi.
Nói thật, cái tính khí khó chịu này của Đinh Hải Cảnh rốt cuộc là học từ ai vậy chứ?
Rõ ràng chú Phú đâu có cái tính xấu đó.
Thật là.
“Tiểu Khương, bây giờ chúng ta đi đến chỗ lão Trương đó sao?”
Sau khi lên xe, Quan Thiết Trụ hỏi.
Giang Tiểu dẫn cậu ta và La Vĩnh Sinh ra ngoài, hai người này xem ra còn nghe lời Đinh Hải Cảnh hơn, Đinh Hải Cảnh bảo họ nhất định phải đi theo cô, hai người đều đi theo, thế là họ thật sự đi theo ra ngoài cả.
Rõ ràng cô đã nói là phải để một người ở nhà.
Cái này nhỡ Mạnh Thịnh đến nhà tìm cô mà không thấy người, chắc chắn sẽ cảm thấy cô nói năng như gió thoảng bên tai.
“Ừm, đi thôi.”
Giang Tiểu cũng hết cách rồi.
Nơi lão Trương ở đúng là nằm ở phía bên kia thành phố, lúc họ đến nơi đã là buổi trưa.
May mắn là tìm lão Trương vẫn thuận lợi.
Khi tìm thấy lão Trương, ông ấy đang chuẩn bị đến nhà ăn trong xưởng.
Biết là do Cận phu nhân giới thiệu tới, lão Trương lại rất nhiệt tình với họ, cứ mời mọc họ cùng đến nhà ăn dùng cơm.
Giang Tiểu từ chối.
“Không cần đâu sư phụ Trương, thật ra cháu chỉ muốn đến hỏi bác một chút chuyện, ngại quá làm mất thời gian của bác rồi.”
“Cháu cứ hỏi đi.”
“Cháu nghe nói mười năm trước các bác từng đến một nơi gọi là viện phúc lợi Hồng Phong để chở gạo lương thực, lúc đó cũng là bác lái xe đi, bác có nhớ chuyện này không ạ?”
Giang Tiểu rất mong chờ cũng có chút căng thẳng nhìn ông.
“Viện phúc lợi Hồng Phong?”
Lão Trương nhíu mày cố gắng nhớ lại.
“Mười năm trước à? Ta làm nghề lái xe đã lâu, lái xe đi vô số nơi, trước kia khoảng thời gian đó cũng chạy qua không biết bao nhiêu viện phúc lợi, viện mồ côi lớn nhỏ, rất nhiều nơi ta không nhớ tên, chỉ cầm địa chỉ là đi thôi, cũng có nhiều nơi gọi là Hồng Tâm, Hồng Thái Dương, Hồng Tinh gì đó, cái viện phúc lợi Hồng Phong này...”
Nghe lão Trương nói vậy, Giang Tiểu thực sự hơi lo lắng.
Đừng bảo là không nhớ ra đấy nhé?