Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12006 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2682
Vậy Thì Cứ Đau Lòng Đi

❊ ❊ ❊

"Đàn ông con trai, chẳng lẽ vì chút thương tích này mà còn muốn khóc à?" Mạnh Tích Niên đáp lại anh ta một câu.

Hạ Tề Thanh lại nhìn anh, không nhịn được nói: "Nhưng mà, sao cậu lại lạnh lùng vô tình với Tiểu Thường như vậy? Vừa rồi cô ấy vốn dĩ đã đi ăn cơm rồi, nghe tin cậu bị thương liền đặt bát xuống chạy tới muốn xử lý vết thương cho cậu, kết quả là cậu lại không biết điều như thế?"

"Tôi không cần, sao nào, không cần thì không có quyền từ chối à?" Mạnh Tích Niên liếc nhìn anh ta một cái, ngồi xuống giường mình để kiểm tra vết thương của Ngụy Diệc Hi.

"Cậu là thương binh đấy."

"Tôi tự mình xử lý được."

"Không phải," Hạ Tề Thanh dở khóc dở cười nói: "Tôi biết cậu có vị hôn thê, nhưng cũng không cần phải nghiêm chỉnh thái quá như vậy chứ? Lại chẳng phải bảo cậu làm gì Tiểu Thường, cậu không biết sao, được mỹ nữ chăm sóc cũng là một chuyện rất vui vẻ mà?"

"Anh nghĩ như vậy?" Mạnh Tích Niên liếc anh ta một cái, giọng điệu có chút mỉa mai.

"Cái gì mà tôi nghĩ như vậy, ai cũng nghĩ như thế cả, đây chẳng phải là bản năng sao? Ai cũng thích những thứ đẹp đẽ, những người phụ nữ xinh đẹp. Hơn nữa, cũng đâu phải làm chuyện gì ghê gớm, chỉ là để cô ấy rửa vết thương, bôi thuốc giúp cậu thôi. Nhìn thấy mỹ nữ, có lẽ vết thương của cậu sẽ bớt đau hơn, vả lại thủ pháp của Tiểu Thường quả thực rất tốt, tỉ mỉ, nhẹ nhàng, biết đâu vết thương còn lành nhanh hơn một chút, việc này có gì không tốt đâu? Chẳng thiệt thòi cho ai cả, đây cũng là công việc của Tiểu Thường mà."

"Vợ tôi đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào." Mạnh Tích Niên nói.

Tại sao anh phải đi thưởng thức vẻ đẹp của người phụ nữ khác?

Người khác đẹp hay không thì liên quan gì đến anh?

"Chậc chậc, giờ cô ấy lại không có ở đây. Tôi nói cậu không phải chứ? Thật sự phải giữ mình đến mức này sao? Sợ vợ đến vậy à? Chúng ta còn phải ở đây thêm một tháng rưỡi nữa, cậu mà cứ căng thẳng như thế thì chẳng phải mệt chết sao."

"Chúng ta đến đây để làm gì?"

Mạnh Tích Niên hỏi ngược lại.

Họ đến đây để làm gì?

Lại không phải đến để ngắm mỹ nữ, cũng chẳng phải đến để nghỉ dưỡng.

Cần phải thư giãn kiểu gì? Thư giãn là muốn chết à?

Hơn nữa, ngắm phụ nữ chính là thư giãn? Không ngắm thì đã sao?

"Tuy chúng ta đến đây để đánh trận, nhưng lúc nghỉ ngơi cũng đâu cần lúc nào cũng căng như dây đàn, có chuyện gì to tát đâu. Vả lại, người ta dù sao cũng là con gái nhà lành, cậu cứ lạnh lùng vô tình như vậy, lòng tự trọng của Tiểu Thường cũng sẽ không chịu nổi đâu, cậu không sợ Tiểu Thường đau lòng à?"

Hạ Tề Thanh nói.

Mạnh Tích Niên dứt khoát không quan tâm đến anh ta nữa.

Đạo bất đồng bất tương vi mưu.

Nếu như vậy mà đã đau lòng, vậy thì cứ đau lòng đi.

Thường Mẫn về đến doanh trại của mình, ném mạnh hòm thuốc xuống đất, rồi tự quăng mình lên giường.

Trong doanh trại chỉ có hai người phụ nữ, bọn họ ở chung một gian, bây giờ cô gái kia chắc vẫn còn đang đi ăn, còn Thường Mẫn thì đã chẳng còn tâm trạng nào để đi ăn nữa.

Nghĩ đến thái độ của Mạnh Tích Niên lúc nãy, trong lòng cô thực sự tức đến phát điên.

Đây là chuyện gì cơ chứ?

Rõ ràng cô có lòng tốt, vậy mà anh lại coi cô thành loại người gì?

Chẳng lẽ cô vì mê mẩn sắc đẹp của anh mới chạy tới đó sao?

Được rồi, tuy rằng anh có vẻ ngoài rất đúng với gu thẩm mỹ của cô, nhìn thấy anh cô cũng sẽ thấy tim đập thình thịch, nhưng cô quả thực là có lòng tốt, nghe tin Mạnh Tích Niên bị thương liền cơm nước cũng chẳng kịp ăn mà chạy sang.

Kết quả lại rước một bụng tức giận trở về.

Ai cũng bảo Mạnh Tích Niên là kẻ bá đạo, cô thấy, quả thực không sai chút nào.

"Tiểu Thường, tôi vào được không?"

Bên ngoài có giọng người truyền vào.

Thường Mẫn bật người dậy từ trên giường.

"Là ai?"

"Là tôi, Lý Tiến Quân."

Lý Tiến Quân?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2733
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.