Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12006 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2703
Chịu Trách Nhiệm Với Họ

❊ ❊ ❊

Dù thế nào đi nữa, ông cũng không muốn để họ nắm quyền kiểm soát.

Hơn nữa, đi tới ngày hôm nay, ngồi ở vị trí này, hiện tại ông không còn đại diện cho riêng mình nữa.

Không phải ông từ bỏ là xong chuyện, phía sau ông còn biết bao nhiêu người, chỉ cần ông thất bại, bao nhiêu người đó sẽ phải chịu liên lụy, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn.

Vì thế ông cũng phải chịu trách nhiệm với họ.

Ví dụ như nhà họ Mạnh, ví dụ như nhà họ Dương.

Ví dụ như nhà họ Giang.

Còn có rất nhiều, rất nhiều người khác nữa.

Chỉ cần ông thất bại, họ cũng sẽ bị chèn ép mà không ngóc đầu lên nổi.

Lê Hán Trung cảm thấy lồng ngực hơi đau nhói.

Nhưng ông chỉ thở hắt ra một hơi, rồi lại vùi đầu vào công việc.

Giang Ánh Quỳnh nhìn dáng vẻ này của ông, mắt không kìm được mà đỏ hoe.

Bà nhẹ nhàng bước ra ngoài, khẽ khép cửa lại, rồi nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn.

Không hiểu vì sao, lúc này bà lại nghĩ đến Giang Tiêu.

Chuyện nhà họ Lư bà đương nhiên cũng đã biết.

Nghe tin Lư Song Song đã mang thai, Giang Ánh Quỳnh cũng chấn động đến mức nửa ngày không thốt nên lời.

Mọi chuyện đều có liên đới với nhau.

Sau khi nhà họ Giang và nhà họ Lư ở Bình Châu xé bỏ mặt nạ với nhau, hai ngày nay, thái độ của Lư Chính Cương trong các cuộc họp đối với Lê Hán Trung ngày càng trở nên cứng rắn.

Thái độ của Lư Chính Cương cũng khiến hướng gió âm thầm thay đổi.

Những chuyện này, người dân đương nhiên là không biết.

Nhưng bà lại biết rằng, dù thế nào đi nữa, chồng bà thực sự là một lòng vì dân.

Ngay cả khi không xét đến mối quan hệ giữa bà và ông, bà vẫn cảm thấy không thể để ông thất thế, không thể để hạng người như Lư Chính Cương lên nắm quyền.

Nhưng hiện tại, bà cũng chẳng giúp được gì nhiều.

Giang Ánh Quỳnh gọi điện đến nhà Giang Tiêu, nhưng đầu dây bên tứ hợp viện mãi không có người nhấc máy.

"Tiểu Lý."

"Phu nhân, bà tìm tôi?"

"Cô có thể cử người đi kiểm tra xem Giang Tiêu đã đi đâu không."

"Vâng ạ."

Cát Lục Đào chỉ ở bệnh viện một ngày một đêm.

Bà hồi phục quá tốt, hơn nữa đứa bé cũng rất khỏe mạnh, vì thế sáng hôm sau họ đã xuất viện trở về nhà.

Khương Tùng Hải trước đó đã nhờ người đóng một chiếc cũi gỗ nhỏ, đặt ngay bên cạnh giường trong phòng họ.

Vốn dĩ họ định để đứa bé ngủ cùng, nhưng Giang Tiêu bảo ông cần có một chiếc cũi riêng, thế là ông đi tìm thợ mộc đóng ngay.

Giang Tiêu treo lên chiếc cũi nhỏ đó không ít những con rối vải thủ công do Cát Tiểu Đồng tự tay làm, hiện tại trong nhà lại có thêm một thành viên nhí mới, cô cũng cảm thấy vô cùng phấn khích.

Tiểu Đậu Bao và Từ Lâm Giang chiều hôm qua xem xong đứa bé thì đã về, vì Tiểu Đậu Bao còn phải đi học, nhà máy ở nhà cũng không thể thiếu người, tuy có Cát Đắc Quân và Lưu Bội trông coi, nhưng một số việc vẫn cần đến Từ Lâm Giang.

Nhưng dù họ đã đi, nhà họ Khương vẫn rất đông người.

Bởi vì hai ông bà Tiết Lục Cân nghe tin cũng đã xách theo đồ bồi bổ qua đây.

"Tiểu Khương à, cái này là tôi đặc biệt nhờ người mua giúp mạch nhũ tinh đấy." Tiết Lục Cân đưa hai hộp mạch nhũ tinh tới trước mặt Giang Tiêu, nói với cô: "Thứ này tốt lắm, tôi nghe nói trẻ con uống vào cơ thể sẽ khỏe mạnh cứng cáp lắm!"

Vậy thì nói với cô làm gì chứ?

Giang Tiêu hơi cạn lời.

Cô đưa mạch nhũ tinh cho Khương Tùng Hải.

"Ông ngoại, cho ông."

Khương Tùng Hải lại rất bất ngờ, ông mở túi ra, lấy một hộp mạch nhũ tinh ra xem rất kỹ lưỡng, "Tiết lão, tôi nghe nói thứ này không dễ mua, lại còn đắt nữa, thế này thì làm ông tốn kém quá rồi?"

Ông nghe người ta nói một hộp này tốn rất nhiều tiền, gia đình bình thường không mua nổi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2749
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.