Thành Thành thấy ông không giống như đang nói đùa, lập tức xị mặt nói: "Nghĩa phụ, người thấy con ở tuổi này mà độc thân là không tốt sao?"
"Ừ hử."
"Vậy còn nghĩa phụ thì sao? Người chẳng phải cũng đang độc thân sao?" Thành Thành cười hì hì nói: "Chẳng có lý nào cha còn độc thân mà lại đi giục con trai lấy vợ cả, có bản lĩnh thì người lấy một người đi. Phải rồi, Tiểu Tiểu cũng chỉ mới đính hôn, còn chưa kết hôn, người cứ lo cho hai người trước đi."
Giang Thích Hành liếc cậu một cái, "Được, trong vòng nửa năm sau khi Tiểu Tiểu kết hôn, con phải tìm cho nó một người chị dâu về đây. Còn về phần ta, con cái đủ nếp đủ tẻ cả rồi, con có không?"
Ông độc thân thì độc thân thật, nhưng đã có cả con trai lẫn con gái, ai so được với ông?
Thành Thành chịu thua.
"Lục thiếu." Nhạc Dương bước vào, hạ thấp giọng nói một câu.
Giang Thích Hành và Thành Thành đồng thời lóe lên ánh nhìn.
"Lư lão đầu quả nhiên đủ tàn nhẫn," Thành Thành không dám tin nói: "Vì muốn bảo toàn danh tiếng nhà họ Lư, vì muốn tiếp tục nhét Lư Song Song vào nhà họ Giang, mà lại muốn phá bỏ đứa trẻ trong bụng cô ta."
Tin tức Nhạc Dương vừa mang đến chính là người của họ đã bắt được một người phụ nữ cải trang thành y tá lẻn vào bệnh viện, định phá thai cho Lư Song Song. Mất một ngày thẩm vấn mới biết được, người này lại chính là do Lư lão thái gia đích thân phái tới, mục đích là để phá bỏ thai nhi của Lư Song Song, sau đó dùng chuyện này để phản kích lại nhà họ Giang.
"Mấy chục năm nay đóng vai người ông từ ái cưng chiều cháu gái, xem ra, bây giờ Lư lão không diễn tiếp nổi nữa rồi."
Giang Thích Hành hỏi Nhạc Dương, "Còn Lư Tuấn Hữu thì sao?"
"Lư Tuấn Hữu xem ra rất muốn đứa trẻ này, cho nên vẫn luôn cầu xin Lư lão, bây giờ người đã bị chúng ta bắt giữ, Lư Tuấn Hữu dường như cũng biết chuyện."
"Chẳng lẽ người này lại là kẻ trọng tình trọng nghĩa?" Thành Thành nhướng mày, "Anh ta có tình cảm thật với Lư Song Song sao?"
Giang Thích Hành trầm ngâm một lát, "Người này không thể xem thường. Người như Lư lão mà Lư Tuấn Hữu còn có thể lấy được sự tin tưởng, ở bên cạnh ông ta suốt mấy chục năm, hơn nữa còn khiến Lư lão sẵn lòng giao Lư Song Song cho hắn, điều này chứng tỏ Lư Tuấn Hữu có giá trị riêng của mình."
Hơn nữa, chắc chắn là phải có điểm gì hơn người, nếu không, Lư lão đầu sao có thể tin tưởng hắn đến vậy mà gả Lư Song Song cho hắn?
Phải biết rằng, nhà họ Lư không thể nào không nghĩ đến con đường liên hôn chính trị, vậy thì Lư Song Song tìm một người môn đăng hộ đối để gả đi, chẳng phải có lợi hơn nhiều so với việc gả cho một kẻ chỉ biết đi theo bên cạnh Lư lão sao?
Điểm này khiến ông cảm thấy hơi khó hiểu.
Cho nên, trừ khi Lư Tuấn Hữu có điểm gì đó mà Lư lão rất coi trọng.
Còn việc Lư Tuấn Hữu có tình cảm thật với Lư Song Song hay không, chuyện này ông không bình luận gì thêm.
Thông thường mà nói, nếu thật sự yêu một người, là không thể nào để cô ấy phải đi làm cái việc phải lấy lòng người đàn ông khác, gả cho người đàn ông khác như vậy.
Bằng không, chỉ có thể nói tình cảm dành cho cô ấy, hoàn toàn không bằng lợi ích.
"Lục thiếu, tôi sẽ phái người tiếp tục theo dõi Lư Tuấn Hữu."
"Ừ. Người bên ngoài nói thế nào?"
Nhạc Dương phản ứng lại, "Lục thiếu đang nói đến tin tức ngài và Lư Song Song đã hủy hôn từ lâu sao?"
Giang Thích Hành gật đầu.
"Người của chúng ta vẫn luôn dẫn dắt dư luận, hiện tại bên ngoài đều đã tin rằng ngài và Lư Song Song đã hủy hôn từ hai mươi năm trước."
"Lúc trước nói có tòa soạn báo muốn phỏng vấn tôi?"
"Đúng vậy, có vài tờ. Trong đó một tờ chúng ta có thể kiểm soát được chính là D Châu Nhật Báo."
"Bảo với họ, tôi chấp nhận phỏng vấn."
Chuyện này, chỉ để người bên ngoài truyền tai nhau thôi là chưa đủ, ông quyết định phải công khai nói ra trên mặt báo.
Còn về thể diện của nhà họ Lư và Lư Song Song...