Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12354 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2878
Bắt Người Về

❊ ❊ ❊

"Được thôi, bà cứ nghe các cháu nhắc mãi về Đại tá Mạnh, hay là nhân cơ hội này, cháu đưa cậu ấy qua đây cho bà xem mặt được không? Bà muốn xem thử là người trẻ tuổi xuất sắc đến mức nào mà lại khiến cháu thích đến vậy."

Đưa cả Mạnh Ác Bá đến viện điều dưỡng sao?

"Nhưng mà, bà Thôi, bà không sợ gặp người lạ nữa ạ? Mạnh Tích Niên cậu ấy... vừa từ chiến trường trở về, cháu sợ cậu ấy sẽ làm bà sợ."

Mạnh Tích Niên vừa thực hiện nhiệm vụ trở về, thực ra trên người vẫn mang theo sự sắt đá và lạnh lùng.

Lúc nhìn cô thì không sao, nhưng khi nhìn người khác, ánh mắt sắc bén đó vẫn khiến người ta phải run rẩy trong lòng.

Như sáng nay, hai cô y tá nhỏ bị anh liếc mắt một cái đã suýt nữa bủn rủn chân tay, vốn định nói chuyện khóa đầu giường, vậy mà nhất quyết không dám thốt nên lời.

Cuối cùng vẫn là cô tự mình khóa cửa lại.

Bà Thôi mắc bệnh tim, không chịu nổi sự kinh hãi chút nào, đừng đưa tên ác bá này đến dọa người ta.

"Không sao đâu, bây giờ bà thực sự khỏe hơn nhiều rồi. Đúng rồi, bà nghe nói cha của Đại tá Mạnh muốn gặp Tướng quân Thôi? Hay là cháu mời ông ấy cùng đến luôn đi."

Giang Tiêu lại ngẩn người.

Đợi đến khi cúp máy, cô mới bừng tỉnh.

Lời mời hôm nay, rõ ràng là ý của Tướng quân Thôi.

Nếu không, sao bà Thôi biết được chuyện Mạnh Triều Quân muốn gặp Tướng quân Thôi chứ?

Cô vốn không định giúp Mạnh Triều Quân bắc nhịp cầu này, không ngờ Tướng quân Thôi lại có quyết định như vậy.

Trong lòng cô không khỏi thấy ấm áp.

Tuy ban đầu Tướng quân Thôi hiểu lầm cô, nhưng sau này đối với cô thực sự rất tốt.

Đây rõ ràng là vì nể mặt cô, nên mới để cô dẫn Mạnh Triều Quân cùng đi.

Lúc cô cúp máy, Mạnh Tích Niên đã nhìn về phía cô.

Giang Tiêu bước ra ngoài, bốn người đàn ông trong sân đều nhìn về phía cô.

Quan Thiết Trụ và La Vĩnh Sinh sau khi chạm mắt với cô thì chột dạ dời mắt đi chỗ khác. Giang Tiêu nhìn qua là hiểu ngay, rõ ràng là bọn họ vừa nói xấu cô.

Còn Đinh Hải Cảnh thì nhướng mày với cô.

Ý tứ rất rõ ràng, đang hả hê chờ xem cô bị Mạnh Ác Bá "xử".

Người này thật sự quá xấu, lòng dạ đen tối.

Giang Tiêu thầm mắng trong lòng, hừ một tiếng rồi quay người đi vào phòng.

Mạnh Tích Niên nói với bọn họ: "Vốn hôm nay định cho các cậu nghỉ phép, nhưng mà, vừa rồi các cậu đã nhắc đến chuyện của họ Đới kia, vậy thì không nghỉ được nữa rồi. Ba người các cậu đi cùng nhau đi, bắt người về cho tôi."

"Rõ."

Đinh Hải Cảnh vẫy tay với La Vĩnh Sinh và Quan Thiết Trụ, ba người lập tức ra khỏi cửa.

Ánh mắt Mạnh Tích Niên tối sầm lại.

Anh biết ngay là vợ mình nói chuyện toàn kiểu xem nhẹ mọi thứ.

Đới Trọng Văn?

Từ cái cống nào chui ra con chuột nhắt này, bắt trước rồi tính sau.

Anh cũng theo vào phòng, vừa vặn thấy Giang Tiêu đang cầm quần áo chuẩn bị đi tắm.

"Tắm chung không?"

Mắt Mạnh Tích Niên sáng lên.

"Khụ khụ khụ!" Giang Tiêu suýt nữa bị nước miếng làm sặc chết.

"Anh tắm cho em?" Mạnh Tích Niên đổi cách nói khác. Trong đầu vừa hiện lên đường cong và làn da trắng như tuyết của Giang Tiêu, anh lại thấy mũi hơi ngứa, toàn thân nóng ran lên.

Giang Tiêu nhìn thấy ánh mắt như đang bốc lửa của anh, vội vàng nói: "Ai tắm người nấy!"

"Tiểu Tiểu, vợ à..."

Mạnh Tích Niên bước về phía cô, ôm chầm lấy cô, giọng nói khàn khàn: "Bọn họ đều ra ngoài rồi, giờ trong nhà chỉ còn hai chúng ta."

Thế, thế, thế thì sao?

Mặt Giang Tiêu cũng nóng bừng lên.

Tuy trước đó cô cũng chủ động khêu gợi bảo anh đừng nhịn, nhưng dù sao bước cuối cùng vẫn chưa vượt qua, cô có tưởng tượng thế nào cũng không hình dung được cảm giác khi thực sự đi đến bước cuối cùng là thế nào, chỉ nghĩ thôi đã thấy tim đập thình thịch.

Nhưng anh chắc không phải muốn lần đầu tiên của hai người diễn ra trong phòng tắm chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2924
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.