Hiện tại cô chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, tại sao mỗi khi nhìn thấy vết bớt đó, cô lại nghi ngờ Thạch Tiểu Thanh không phải là huyết mạch của nhà họ Lư nhỉ?
"Bà ấy nói lúc đó bà ấy cũng thấy rất lạ, cho nên đã lén lút đi nghe ngóng chuyện này. Nghe bảo là do Lư lão gia nói. Lư lão gia biết mẹ của Lư Thanh Song có một thanh mai trúc mã, hình như ông ta còn từng gặp người đàn ông đó, đã từng nhìn thấy một vết bớt trên vai người đàn ông đó, cho nên ông ta nghi ngờ vết bớt này cũng là di truyền, nói Lư Thanh Song hẳn là con của người đàn ông đó."
Giang Tiêu: "......"
Chẳng lẽ còn có chuyện như vậy sao?
Vậy nên, điều tra như thế này, nhóm máu của Thạch Tiểu Thanh quả nhiên không phải của Lư lão gia, cũng không phải của mẹ cô ấy?
"Chuyện cô ấy có một vết bớt trên vai là thật sao?"
"Chắc là thật, bà ấy nói chính mắt mình cũng đã nhìn thấy vết bớt trên vai nhị tiểu thư."
"Đó là vết bớt như thế nào?"
Giang Tiêu lập tức hỏi, bây giờ biết được điểm này, có phải cô cũng có thêm một cách để chứng minh người đó có phải là Thạch Tiểu Thanh hay không?
Hoặc là nói, sau này có người tự xưng là Thạch Tiểu Thanh, cũng có thể dùng vết bớt để kiểm chứng một chút.
"Hình như nói là một vết bớt màu đỏ to bằng móng tay, không có hình thù gì đặc biệt cả."
Giang Tiêu thở phào một hơi, nói với Chu Thuận: "Cảm ơn anh, anh Thuận, thực sự rất cảm ơn anh. À đúng rồi, anh Tích Niên bảo lần tới sẽ mời anh đi uống rượu."
"Được, cô bảo cậu ta nhớ kỹ đấy, uống một bữa chắc chắn là không đủ đâu."
"Mấy bữa cũng được."
Cúp điện thoại, Giang Tiêu quay đầu nói với Đinh Hải Cảnh: "Lão Đinh, anh đi hỏi xem có chuyến tàu nào đến Hồ Xuyên không nhé."
Mạnh Tích Niên đợi cô ở bên ngoài khá lâu, đã xuống xe đi vào, vừa đúng lúc nghe thấy cô nói câu này với Đinh Hải Cảnh, lập tức nhướng mày.
"Em muốn đi Hồ Xuyên?"
Chắc chắn là Chu Thuận vừa nói gì đó với cô, nếu không sao cô có thể đột nhiên muốn đến Hồ Xuyên?
"Đúng vậy, anh Tích Niên, em vừa nghe anh Thuận nói, Đỗ lão đại muốn đi Hồ Xuyên, hơn nữa còn đi gặp một người phụ nữ tên là chị Hồng, bên cạnh chị Hồng đó còn có người tùy tùng, em đang nghi ngờ cô ta có thể chính là Xuân Hồng ở cô nhi viện Hồng Phong, hơn nữa, người tùy tùng kia cũng có thể chính là Đặng Thanh Giang, em muốn đi xem rốt cuộc có phải hay không."
Giang Tiêu kể lại những lời Chu Thuận vừa nói cho Mạnh Tích Niên nghe, Mạnh Tích Niên căn bản không đồng ý.
"Tình hình Hồ Xuyên bây giờ vẫn chưa ổn định," anh nói: "Cho nên bên đó loạn hơn bên chúng ta nhiều, không an toàn."
Nghe anh nói vậy, Giang Tiêu trầm ngâm một chút, nói: "Em sẽ dẫn theo lão Đinh và những người khác đi cùng."
Cô một mình dẫn theo ba vệ sĩ cơ mà, chắc là được rồi chứ?
Nhưng Mạnh Tích Niên còn chưa nói gì, Đinh Hải Cảnh đã lắc đầu phản đối.
"Tôi không tán thành, Hồ Xuyên tôi từng đến rồi, tình trạng hỗn loạn ở đó cô có thể không tưởng tượng nổi đâu. Sự hỗn loạn đó không phải là nóitùy thời có nguy hiểm đến tính mạng, mà là một cô gái trẻ đẹp như cô đi đến đó thật sự rất bất tiện."
Anh ta lại từng đến đó sao?
Mạnh Tích Niên cũng nhìn về phía anh ta, "Loạn đến mức nào?"
Anh cũng chỉ biết bên đó rất loạn, nhưng rốt cuộc loạn đến mức nào thì anh vẫn chưa rõ lắm.
Đinh Hải Cảnh vừa nhớ tới cảnh tượng bên đó, sắc mặt liền không mấy dễ nhìn, "Tôi là năm năm trước từng đến đó, bây giờ tình hình có cải thiện hay không tôi không biết, nhưng dù có cải thiện thì cũng sẽ không thay đổi quá nhiều trong một sớm một chiều đâu. Lúc đó con gái đi trên đường đều phải cúi đầu đi thật nhanh, nếu không thì phải có người đi cùng, bằng khôngtùy thời sẽ bị kéo vào ngõ tối để giở trò đồi bại. Còn có mấy nhóm lưu manh ngày nào cũng chực chờ ở nhà tắm, phòng tắm công cộng, nhìn trộm, móc túi cũng rất nhiều, hơn nữa một khi bọn chúng đắc thủ sẽ có một nhóm người giúp chuyển đồ che giấu, người nơi khác đến, rất nhiều người bị mắc bẫy."