Thần không biết quỷ không hay như thế, hai người họ cứ ba ngày hai bữa lại quấn quýt bên nhau vào ban đêm.
Thế nhưng anh lại không cho phép Giang Tiêu sử dụng Thiên Lý Phù Đồ, vì trước đó cô từng ngất xỉu, tuy bây giờ nhìn có vẻ không sao, nhưng nhỡ đâu dùng Thiên Lý Phù Đồ lại xảy ra chuyện thì sao?
Phải biết rằng cái đó rất hao tổn tinh thần.
Dù sao cô không đến thì anh cũng sẽ quay về, thế nên Giang Tiêu cũng không có ý kiến gì.
Nửa tháng này không chỉ Mạnh Tích Niên canh chừng cô, mà ngay cả Đinh Hải Cảnh cũng canh chừng cô, còn Quan Thiết Trụ và La Vĩnh Sinh được Đinh Hải Cảnh dặn dò cũng canh chừng cô, ngày nào cũng uống canh thế này, cô cảm thấy mình lại béo lên rồi.
Thế nhưng bất kể cô có béo lên hay không, trong mắt Mạnh Tích Niên, cô vẫn đẹp tuyệt trần, khiến anh vừa nhìn thấy liền cảm thấy tim đập thình thịch.
Rõ ràng là đã nhìn cô bao nhiêu năm như vậy rồi.
Giang Tiêu biết phần thưởng anh muốn là gì, liền kiễng mũi chân lên, hôn lên môi anh một cái.
"Phần thưởng."
"Quy tắc cũ, đây là tiền lãi, tiền gốc cứ nợ lại, đêm tân hôn trả." Mạnh Tích Niên nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Giang Tiêu: "......."
Cũng chẳng biết anh đặt ra quy tắc này từ khi nào, dù sao cũng chỉ muốn phần thưởng là một nụ hôn như vậy, thế nhưng sau khi cô hôn xong, anh lại nói tiền gốc để dành đêm tân hôn.
Cái suy nghĩ xấu xa này, cô thật chẳng biết phải nói gì cho phải.
"Đúng rồi, Tích Niên ca, lát nữa em phải đến nhà bà Thôi."
"Viện điều dưỡng?" Mạnh Tích Niên ngẩn người. Anh vừa mới trở về, cô lại muốn đến viện điều dưỡng sao?
Giang Tiêu lắc đầu: "Không phải, anh còn chưa biết sao? Bà Thôi đã xuất viện rồi, dọn về nhà ở, bệnh tim của bà bây giờ đã được kiểm soát, chỉ cần không có gì quá chấn động thì chắc là không vấn đề gì."
Mạnh Tích Niên nhìn cô một cái thật sâu.
Đây chẳng phải là công lao của cô sao.
Nhưng anh biết, Giang Tiêu không hề nhận công, lúc nào cũng nói với Tướng quân Thôi và Bà Thôi rằng, chắc là do đơn thuốc bác sĩ kê cho bà đã có hiệu quả.
Thật ra ánh mắt của Tướng quân Thôi và Bà Thôi tinh tường lắm, làm gì có chuyện không hiểu rõ chứ.
"Vậy anh cùng em đi nhé?"
"Anh đã về rồi thì đương nhiên phải đi cùng em." Giang Tiêu chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên nhíu mày nói: "Đúng rồi, dượng nói với em, nhà bà Thôi có ba con trai hai con gái, hai cô con gái đều đã kết hôn sinh con rồi, nhưng vẫn còn sống ở nhà họ Thôi, nghe có vẻ như người nhà họ Thôi khá đông, em đoán là hơi phức tạp."
Vốn dĩ nghe xong những chuyện này cô đã không muốn đến nhà họ Thôi nữa, nhưng chính bà Thôi đã gọi điện thoại cho cô, bảo cô nhất định phải đến, cô không thể từ chối được.
Mạnh Tích Niên sững sờ một chút.
"Tướng quân Thôi dường như rất ít khi nhắc đến người nhà của ông ấy, nhiều người còn không biết rốt cuộc nhà ông ấy có bao nhiêu người."
Sống kín tiếng đến mức này.......
Giang Tiêu thở dài, nói: "Anh có tin không, em cảm thấy người nhà ông ấy chắc cũng phức tạp lắm, nếu không thì bà Thôi không thể nào gặp em nhiều lần như vậy mà lần nào cũng không nhắc đến người nhà của bà."
Hơn nữa, cô bé cô vẽ lúc trước, bà Thôi nhìn rõ ràng là rất thích, nếu con gái bà đều đã kết hôn sinh con rồi, thì chẳng lẽ Bà Thôi còn gặp ít trẻ con sao? Cháu trai cháu gái nhà mình không thích, lại đi thích đứa trẻ cô vẽ ra?
Lê Hán Trung từng nói với cô, lúc trước cũng vì lo cô vô tình nhắc đến người nhà của mình trước mặt Bà Thôi, nên mới không nói cho cô biết tình hình nhà họ Thôi.
Đợi đến lần này cô được mời đến nhà họ Thôi, chẳng biết Lê Hán Trung nắm được tin tức từ đâu mà đã đích thân gọi điện thoại tới nói cho cô biết tình hình nhà họ Thôi.
Mà đến lúc này Giang Tiêu mới biết Bà Thôi còn có hai cô con gái đều đã kết hôn sinh con.
Chuyện này thật sự có điểm kỳ lạ.