Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12461 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2937
Hay Là Cậu Làm Ông Chủ Đi

❊ ❊ ❊

Nghe những lời Đinh Hải Cảnh nói, tâm trạng Mạnh Tích Niên cũng trở nên vô cùng tồi tệ.

Phong khí xã hội như vậy…

“Cho nên, tớ thấy Tiểu Khương cậu vẫn là đừng đi thì hơn.”

Đinh Hải Cảnh nhìn vẻ ngoài của Giang Tiêu mà cảm thấy có chút lo lắng.

Với vẻ ngoài như thế này, một khi đến đó, chẳng khác nào lùa một con cừu nhỏ trắng trẻo nõn nà vào hang sói, quá mức bắt mắt rồi.

Cho dù võ công của bọn họ giỏi, bản thân cô cũng có thể tự bảo vệ mình, nhưng ngộ nhỡ những kẻ đó không dám xông lên, mà chỉ lén lút nhìn trộm cô ở khách sạn hay bất cứ đâu, thì đã đủ gây buồn nôn lắm rồi.

Vì vậy trong mắt Đinh Hải Cảnh, Giang Tiêu xinh đẹp nhường này thì cứ ngoan ngoãn ở lại kinh thành đi, đến cái nơi như Hồ Xuyên đó làm gì cơ chứ? Chẳng khác nào đi chiêu dụ người ta.

Chẳng có việc gì làm hay sao mà lại xinh đẹp đến thế?

“Vợ à, đừng đi nữa.” Mạnh Tích Niên cũng lập tức nói với Giang Tiêu.

Giang Tiêu cạn lời.

“Hai người lại không phải không biết võ công của tớ, tớ thấy mình vẫn có thể tự bảo vệ bản thân mà.”

Không chỉ là tự bảo vệ bản thân thôi đâu, được không?

Bây giờ dù là mười mấy người đàn ông bình thường, cô cũng có thể không hề lép vế.

Bọn họ đâu phải không rõ chuyện đó.

“Đã bảo không phải là vấn đề đánh đấm hay không.” Đinh Hải Cảnh nhíu mày, nói thẳng: “Không nói chuyện khác, cậu cứ thử tưởng tượng xem, đến cái nhà vệ sinh mà cũng phải nơm nớp lo sợ xem có ai nhìn trộm hay không, cậu thấy việc này có liên quan gì đến đánh đấm không?”

“Có quá quắt đến mức đó sao?”

“Cái lúc tớ thấy ở đó, thực sự có đấy.” Đinh Hải Cảnh khẳng định gật đầu.

“Vậy thì tớ…”

Giang Tiêu chưa nói hết câu, Đinh Hải Cảnh đã ngắt lời: “Thực sự muốn điều tra cái gì đó thì bọn tớ đi là được, bọn tớ bị nhìn vài cái, dù có bị sờ vài cái cũng chẳng vấn đề gì, cậu thì khác.”

Nếu cô mà bị lũ lưu manh đó nhìn trộm một cái, sờ soạng một cái, e rằng bọn họ phải bắt người đó lại rồi chặt tay mới hả giận được.

Cho nên, tốt nhất là cô đừng đi.

“Đinh Hải Cảnh nói đúng, để bọn họ đi đi.” Mạnh Tích Niên cũng lập tức phụ họa.

“Nếu cậu không yên tâm, tớ và Quan Thiết Trụ sẽ đi.” Đinh Hải Cảnh nói, “Để La Vĩnh Sinh ở lại đây theo cậu.”

Vốn dĩ anh muốn tự mình ở bên cạnh cô, nhưng nhìn bộ dạng kia của Giang Tiêu, có vẻ như việc điều tra Hồng tỷ là chuyện vô cùng quan trọng, thôi thì anh cứ đích thân đi vậy.

Mặc dù Giang Tiêu không nói ra, nhưng bản thân Đinh Hải Cảnh cũng biết, trong mắt Giang Tiêu, anh và Quan Thiết Trụ hay La Vĩnh Sinh vẫn khác biệt.

Cho nên đành miễn cưỡng để anh đi một chuyến này vậy.

Hai người bọn họ thay phiên nhau khuyên bảo như thế, Giang Tiêu còn có cách gì nữa?

Dù sao thì bọn họ cũng quyết không để cô đi, cô có nói gì cũng vô ích.

Chẳng lẽ cô lại vì chuyện này mà lén lút tự mình chạy đi sao?

Cô tin rằng nếu Mạnh Tích Niên và Đinh Hải Cảnh đều không đồng ý, thì dù cô có đi gọi Quan Thiết Trụ và La Vĩnh Sinh, hai người đó cũng sẽ không đi cùng cô.

Cái chức ông chủ này của cô làm thật đúng là chẳng có chút uy quyền nào cả.

Giang Tiêu có chút thẹn quá hóa giận trừng mắt nhìn Đinh Hải Cảnh: “Tớ thấy hay là cậu làm ông chủ đi, cậu đến mà làm!”

Cô hừ một tiếng, rồi quay người đi vào phòng khách.

Cũng không thèm nhìn Mạnh Tích Niên lấy một cái.

Hai người này đều đắc tội cô rồi.

Đinh Hải Cảnh và Mạnh Tích Niên nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều có chút bất lực.

“Tại sao lại trút giận lên đầu một mình tớ chứ?” Đinh Hải Cảnh cảm thấy mình thật oan uổng. Cậu ta chỉ nói sự thật, vả lại, nếu không phải Mạnh Tích Niên cứ một mực phản đối, thì anh cũng sẽ không trực tiếp nói để anh đi đâu.

Anh thấy ít nhất mình cũng sẽ nói bằng giọng thương lượng. (Giang Tiêu: Còn lâu!)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2989
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.