Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13079 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3362
Muốn Báo Thù Thay Anh Ta

❊ ❊ ❊

Thành Thành nhíu mày: "Lời Giang Vân Thanh nói mà em cũng tin sao?"

"Sao vậy, anh không nhận được tin tức hay lời mời nào à?" Giang Tiêu nói: "Em thấy chuyện này cô ta cũng không cần thiết phải nói dối. Hơn nữa, với điều kiện như anh, người ta thích anh cũng là chuyện rất bình thường mà."

Dù sao cũng đã thăng chức đoàn trưởng rồi.

Tuy rằng đến nơi này có sự trợ giúp của nhà họ Giang, nhưng bản thân Thành Thành cũng phải tạo ra thành tích.

Không có thành tích, sao có thể tùy tiện thăng chức được.

Thêm vào đó, ngoại hình của anh cũng thuộc loại "trăm người mới có một", Lưu Tố Mai nếu thực sự thích anh thì cũng là chuyện rất bình thường.

"Không có ai nói với anh cả, Tư lệnh Lưu cũng không nói gì. Hôm nay anh còn cùng ông ấy họp, sau khi họp xong ông ấy có nói với anh vài câu, nhưng không hề nhắc đến việc này."

Thành Thành thản nhiên nói: "Hơn nữa, anh không biết nhảy, sao có thể đi làm bạn nhảy của người ta?"

"Anh không biết nhảy?"

Cô còn tưởng anh biết chứ. Lần trước khi nhắc đến việc đi cùng cô, cái dáng vẻ đó cứ như là muốn dạy cô vậy.

"Không biết. Anh không có hứng thú với việc khiêu vũ." Thành Thành cũng không có hứng thú với chủ đề này: "Nhưng mà, em cất công đến đây chỉ để nói với anh chuyện này thôi sao?"

"Tất nhiên không phải, em đến xem môi trường sống của anh, rồi tiện thể nói với anh chuyện này thôi, với lại xem thử ngày mai anh có thể ở cùng em không, nếu không được thì em dẫn ông La đi."

"Còn Đinh Hải Cảnh thì sao?"

"Việc Đinh Hải Cảnh bị thương mà anh không biết à?" Giang Tiêu hơi ngạc nhiên.

Cô cứ tưởng tin tức của Thành Thành phải rất nhạy bén chứ, sao bây giờ vẫn chưa biết Đinh Hải Cảnh bị thương?

"Cậu ta bị thương ư?" Thành Thành kinh ngạc: "Anh thật sự không biết, hôm nay họp cả ngày rồi, nói cho anh biết chuyện gì xảy ra đi."

Lần này Giang Tiêu tìm anh, còn một chuyện khác chính là tìm gã đàn ông đã làm bị thương Đinh Hải Cảnh.

Cô cảm thấy việc để bên Thành Thành tìm có lẽ sẽ thích hợp hơn.

Đinh Hải Cảnh có thể cũng là mục tiêu của viện nghiên cứu, cô sẽ không để anh tiếp tục đối mặt với những kẻ đó nữa.

Thế nhưng, kẻ làm bị thương Đinh Hải Cảnh thì cô nhất định phải lôi ra cho bằng được.

Dựa vào đâu mà người của cô bị thương nặng như vậy, cô lại không có chút phản ứng nào?

Hơn nữa, trước đây cô rất sợ D Châu, sợ lão già đó, gần như bị ám ảnh tâm lý, nhắc đến thôi là từ trong thâm tâm đã run rẩy rồi.

Bây giờ Giang Tiêu lại không muốn sợ hãi nữa.

Cô muốn đối mặt trực diện, cũng muốn thử chủ động phản kháng.

Điều kiện hiện tại đã đến mức này rồi, tại sao cô cứ phải bị đè đầu cưỡi cổ mãi?

Sợ, có gì mà phải sợ. Đối phương có người, cô cũng có người.

Họ có thể có cả một thế lực, cô cũng có mà.

Hơn nữa, cũng phải để Thành Thành biết đối phương có những thủ đoạn gì.

Vì vậy, sau khi ở nhà Đinh Hải Cảnh mô tả lại ngoại hình của gã đó, Giang Tiêu đã vẽ hai bức chân dung, một bức đưa cho Nhạc Dương và đám người cậu ta, bức còn lại cô mang đến chỗ Thành Thành.

"Người này đã làm bị thương Đinh Hải Cảnh." Cô lấy bức chân dung ra, mở ra.

"Hắn dùng một con dao, con dao đó rất nguy hiểm, trên lưỡi dao có bôi độc tố, nếu bị con dao đó cắt trúng, vết thương cực kỳ khó lành, có thể sẽ cứ thối rữa mãi, thậm chí rất dễ bị uốn ván."

"Cái thứ gì thế này?" Thành Thành nghe xong cũng nhíu mày.

"Người này em muốn tìm ra."

"Em muốn làm gì?"

"Trả lại cho hắn một dao thôi." Giang Tiêu nói.

Cứ bị động, cứ bị đè đầu cưỡi cổ, cô thật sự là tức giận rồi.

Luôn phải trả lại cho người ta thứ gì đó mới được.

Thành Thành liếc nhìn cô.

"Báo thù cho Đinh Hải Cảnh?"

Giang Tiêu gật đầu, rồi lại lắc đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3406
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.