“Trở nên thông minh rồi sao?” Hắn nhéo nhéo má Giang Tiêu.
“Em lúc nào chẳng thông minh như vậy, được không hả?”
Giang Tiêu gạt tay hắn ra, “Để cái này cho em cầm trước nhé? Anh cầm bây giờ cũng không an toàn lắm đâu.” Giang Tiêu nhìn khẩu súng đó.
Vừa nghĩ đến bên trong có chứa loại virus gây sốt cao kia, lòng cô không khỏi trĩu nặng.
Thứ này đúng là do viện nghiên cứu ASK chế tạo ra để hại người mà.
Giờ cô chỉ muốn đi oanh tạc thẳng vào cái viện nghiên cứu đó cho xong.
Đáng tiếc là, đến giờ cô còn chưa tìm ra viện nghiên cứu đó nằm ở đâu nữa là.
“Được, em cầm trước đi, đợi anh xử lý xong nhiệm vụ bên này rồi sẽ mang đi làm xét nghiệm.” Mạnh Tích Niên nhìn cô, “Còn nữa, em phải về thôi, không thể rời đi quá lâu, đừng quên La Vĩnh Sinh vẫn còn tìm em đấy.”
Giang Tiêu lúc này mới nhớ ra chuyện này, lòng lập tức sốt sắng, cũng không dám nán lại thêm nữa, liền nói lời tạm biệt với hắn.
“Vậy em về đây, anh ở đây một mình có sao không? Hai người kia rất có khả năng sẽ quay lại tìm đấy.”
“Không sao, Tiểu Tiểu à, anh chỉ là 'tự tìm đường chết' một lần thôi, không phải là thực sự yếu đi đâu.”
Mạnh Tích Niên thực sự dở khóc dở cười, bị cô lo lắng nghi ngờ như vậy hắn cũng thấy bất lực lắm.
Lần trước đâu phải hắn bị đối phương bắt giữ ép buộc, mà là chính hắn tự đi một nước cờ trong kế hoạch, ngoài việc phán đoán sai uy lực của loại thuốc kia ra thì hắn đâu có thua.
Không được, hình tượng của hắn trong mắt Giang Tiêu hình như không còn vĩ đại nữa rồi?
Phải nghĩ cách gì để cứu vãn lại mới được!
Nhưng mà, muốn cứu vãn cũng không phải lúc này.
“Mau về đi.”
Giang Tiêu mím môi, lại lấy hai bình nắp xanh loại đặc biệt đậm đặc nhét vào túi hắn, dặn dò: “Nhớ uống đấy! Cái này không phải để lúc có chuyện mới uống, anh vừa mới hạ sốt không lâu, cũng không biết trong người còn sót lại virus gì không, nên ngày nào cũng phải uống một bình.”
Nếu không phải trên người hắn không thể mang theo quá nhiều, cô đã muốn nhét cho hắn mười bình, tám bình rồi.
Tuy nhiên Giang Tiêu đã tính xong rồi, hai ngày nữa cô về kinh thành, khi đến Giang Thành sẽ không đi ngay, mà dừng lại ở đó vài ngày, xem tình hình bên này thế nào rồi tính tiếp.
Cho nên bây giờ đưa hắn hai bình chắc cũng tạm ổn.
“Tuân lệnh!”
Mạnh Tích Niên nghiêm túc đáp một tiếng.
Giang Tiêu hừ nhẹ, “Em đi thật đây.”
“Được, em cũng phải cẩn thận.”
Giang Tiêu quay lại phòng ngủ, nghe thấy tiếng La Vĩnh Sinh đang gõ cửa bên ngoài.
“Tiểu Khương? Tiểu Khương? Cô có ở trong đó không?”
Cô lập tức toát mồ hôi lạnh.
Xem ra La Vĩnh Sinh đã gõ cửa một lúc lâu rồi thì phải.
Cô vội vàng kiểm tra lại trên người mình xem có sơ hở gì không, quả nhiên phát hiện vài mẩu cỏ vụn, liền lập tức phủi đi.
“Có, tôi nghe thấy rồi. Chờ một chút.”
La Vĩnh Sinh nghe thấy tiếng cô vang lên mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
Từ trước tới nay chưa bao giờ có chuyện hắn gọi cửa lâu như vậy mà Giang Tiêu không nghe thấy.
Một lát sau, Giang Tiêu mới ra mở cửa.
“Có chuyện gì sao?” Cô ra tay trước, vội vàng hỏi ngược lại hắn.
La Vĩnh Sinh vốn định hỏi cô sao vừa rồi không có tiếng trả lời, nghe cô hỏi vậy đành nuốt câu hỏi vào trong, nói: “Phải rồi, người đó quả nhiên không quay lại.”
Đầu óc Giang Tiêu quay rất nhanh, nhớ ra hắn đang nói đến người bảo tiêu được phái đi theo dõi Giang Tứ nãi nãi, sắc mặt tức thì thay đổi.
“Theo lý mà nói, giờ này Tứ nãi nãi nên về rồi chứ nhỉ?”
Tứ gia sắp xuất viện rồi, Tứ nãi nãi không thể đi ra ngoài lâu như vậy được, không thể nào cứ ở ngoài mãi thế kia.