Lư Tuấn Hữu vừa nói vừa nhìn về phía Giang Lục Thiếu, áy náy nói: "Thích Hành, chuyện này, tôi chân thành tới đây để xin lỗi cậu, không dám mong cậu tha thứ cho tôi và Song Song, nhưng tôi nghĩ chúng ta không thể vì tình cảm cá nhân mà làm ảnh hưởng đến tình nghĩa giữa hai nhà, cậu nói xem có phải không?"
Phải cái nỗi gì.
Giang Tiêu ở bên cạnh nghe mà muốn văng tục.
Tên Lư Tuấn Hữu này thật đúng là vô sỉ, vậy mà chỉ dùng mấy lời ngắn ngủi đã biến ân oán giữa hai nhà thành chuyện dây dưa tình cảm giữa ba người bọn họ.
Vậy, Lư Song Song một mặt mang danh phận là Lục thiếu phu nhân nhà họ Giang, một mặt lại mang thai con của hắn, thì nói thế nào đây?
Nàng ta còn muốn kế thừa tài sản phòng đại của nhà họ Giang thì tính sao?
Năm đó rõ ràng đã từ hôn với Giang Lục Thiếu mà không hề hé răng nửa lời thì giải thích thế nào?
Thậm chí, còn phái người truy sát Đinh Phú, muốn cướp lại tín vật đính hôn đó, chuyện này cũng muốn xóa bỏ coi như chưa từng xảy ra sao?
Còn cần mặt mũi nữa hay không.
Lư lão thái gia rõ ràng biết những chuyện này, vẫn cứ giả vờ như không hay biết gì, da mặt dày đến mức nào vậy?
Lư Song Song mang thai con của hắn, còn muốn tìm cơ hội ép buộc gán đứa bé này lên đầu Lục thiếu, đây có thể gọi là chuyện tình cảm không kiềm chế được sao?
Chưa kể sau này hắn còn dẫn người truy sát Lục thiếu trên đảo, để kẻ phỉ thúy giả danh Thạch Tiểu Thanh, những chuyện này, chẳng lẽ đều là dây dưa tình cảm không kiềm chế được?
Thật là vô sỉ.
Giang Tiêu muốn lên tiếng, nhưng Lục thiếu đã khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô.
Những chuyện này, để anh ứng phó là được rồi.
Anh vốn dĩ không hy vọng Giang Tiêu phải tranh biện với loại người như Lư Tuấn Hữu về chuyện cha mình và người đàn bà khác.
Anh nhìn Lư Tuấn Hữu, thản nhiên nói: "Lư tiên sinh nếu là vì chuyện tình cảm của cậu và Lư đại tiểu thư mà tới xin lỗi tôi, thì hoàn toàn không cần thiết, bởi vì trước khi tình cảm của hai người bắt đầu, tôi đã từ hôn với Lư đại tiểu thư rồi, cho nên Lư đại tiểu thư hoàn toàn là tự do, cô ấy muốn ở bên ai cũng được."
Giang Tiêu muốn khen một tiếng hay.
Giang Lục Thiếu lại nói tiếp: "Tuy nhiên, Lư tiên sinh nếu là vì chuyện hai người câu kết với nhau lừa gạt nhà họ Giang, cũng như muốn giấu giếm nhà họ Giang, làm chuyện mưu đồ bất chính trong nhà họ Giang, thì chuyện xin lỗi như thế, tôi còn có thể hiểu được, chỉ là hiểu thì hiểu, còn chuyện dễ dàng tha thứ thì không thể nào."
Lư Tuấn Hữu không ngờ Lục thiếu lại nói quyết tuyệt như vậy, giọng điệu nghe có vẻ rất ôn hòa, trên mặt cũng không lộ chút tức giận, nhưng lại như đang giẫm nát mặt mũi của bọn họ dưới chân.
Hắn nhất thời có chút không tiếp lời được.
Lục thiếu nhìn hắn, lại nói: "Hiện tại những lời Lư tiên sinh muốn nói đã nói xong rồi chứ? Nếu nói xong rồi, tôi phải mời người tiễn khách đây, chúng tôi còn có việc, không giữ Lư tiên sinh ở lại uống trà nữa."
Anh trực tiếp ra lệnh tiễn khách.
Sắc mặt Lư Tuấn Hữu hơi ngượng ngùng, nhưng lại không thể cứ thế mà rời đi ngay.
Hắn nói: "Xem ra hiểu lầm giữa hai nhà chúng ta nhất thời cũng khó mà giải quyết, nhưng có một số việc vẫn nên xử lý, vì Thích Hành cảm thấy hiện tại vẫn chưa thể đạt được sự tha thứ, vậy tôi thấy, đem chuyện khác xử lý trước cũng được."
Giang Tiêu cảm thấy, chuyện hắn sắp nói tới đây mới là mục đích chính của chuyến đi lần này.
Mà cô nhìn thấy Giang Tứ nãi nãi đã có chút ngồi không yên rồi.
Giang Tiêu cũng đoán được chính mình sẽ đoán đúng, Lư Tuấn Hữu chính là vì khoản nợ kia mà đến.
Cô không biết Giang Tứ nãi nãi rốt cuộc đã vay của Lư Song Song bao nhiêu tiền, số tiền vay đó đã đổ vào đâu rồi.
Lư Tuấn Hữu quả nhiên nói: "Không giấu gì các người, việc làm ăn của nhà họ Lư chúng tôi gần đây sa sút nghiêm trọng, đặc biệt là cửa tiệm tôi và Song Song mở bên ngoài, đã thua lỗ được hai ba tháng nay rồi, lão thái gia đang giận chúng tôi, chúng tôi cũng không dám mở lời với ông, Song Song chợt nhớ tới lúc trước Tứ nãi nãi từng mượn một khoản tiền chỗ cô ấy..."