Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13079 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3379
Phí Hết Tâm Tư

❊ ❊ ❊

"Có một lần, mình thật sự đụng độ một con hổ."

"Á?"

"Trời đất, vậy cậu không sao chứ?"

Có người nghe xong hít vào một hơi khí lạnh.

Giang Tiêu cười cười, "Không sao, thật ra lần đó mình đi cùng chồng mình, anh ấy thân thủ rất tốt, đã bảo vệ mình."

Chuyện này, Giang Tiêu trực tiếp đẩy hết lên người Mạnh Tích Niên.

Có người tò mò hỏi: "Là Thiếu tướng Mạnh Tích Niên sao? Mình nghe nói, Thiếu tướng Mạnh là Binh Vương, anh ấy thật sự rất lợi hại à?"

Chuyện của Mạnh Tích Niên truyền đến tận D Châu này, Giang Tiêu vẫn cảm thấy rất vui mừng, cảm thấy vinh dự lây.

"Anh ấy đúng là Binh Vương." Giang Tiêu nghịch ngợm chớp chớp mắt, "Nhưng mình cũng không biết có nên khen anh ấy hay không, nếu mình khen quá lời, các cậu có nghĩ là mình 'Vương bà bán dưa, tự khen dưa mình' không?"

Lời nói của cô gây ra một trận cười thiện ý.

Lưu Tố Mai cũng bật cười.

Cô nhìn Giang Tiêu, nói: "Nói vậy, mình thật sự rất tò mò về ngọn núi bên phía các cậu đó, nếu được, mình cũng muốn đến đó xem có đào được nhân sâm hoang dã hay linh chi gì không."

Cô vừa nói xong, mấy nam nữ thanh niên xung quanh cũng đều hào hứng hẳn lên, "Ơ? Nói vậy bọn mình cũng thấy hứng thú rồi, nghe nói những ngôi làng miền núi hẻo lánh phong cảnh đặc biệt đẹp, bọn mình cứ sống ở D Châu mãi, biển thì thấy nhiều rồi, chứ núi thì chưa được chiêm ngưỡng bao nhiêu, hay là nghỉ lễ bọn mình tìm thời gian cùng đi đi? Làm một chuyến du ngoạn xa."

Đề nghị này ngay lập tức nhận được sự ủng hộ.

Chủ đề câu chuyện lập tức xoay quanh chuyện du ngoạn xa.

Mà bọn họ cũng không nhịn được mà đặt câu hỏi cho Giang Tiêu.

Hỏi xong mới phát hiện, kiến thức của Giang Tiêu rất rộng, lại còn biết rất nhiều thứ họ không biết, chưa từng thấy qua, trông có vẻ học thức đặc biệt uyên bác.

Giang Tiêu nghiễm nhiên trở thành trung tâm của nhóm người này, ngay cả Lưu Tố Mai cũng cứ quấn lấy bên cạnh cô hỏi đông hỏi tây.

Cảnh tượng này là điều mà tất cả mọi người không hề nghĩ tới.

Trong số những người đến hôm nay, có một bộ phận đúng là ôm tâm tư muốn đến xem trò cười của Giang Tiêu, cũng muốn xem cô và Lưu Tố Mai làm sao trở mặt, nhưng cảnh tượng hiện tại lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của họ.

Nhóm người Tống Diệc Chinh, Giang Tú Chân, bao gồm cả Thành Thành ở đó, không ai nghĩ tới lại là tình cảnh này.

Đặc biệt là Thành Thành, Lưu Tố Mai đúng là đã mời anh làm bạn nhảy của cô, mà anh cũng đã từ chối, lúc nãy khi Lưu Tố Mai đi về phía anh, anh cũng tưởng rằng Lưu Tố Mai đến để tính sổ với mình.

Nhưng không ngờ hiện tại Lưu Tố Mai hoàn toàn ném anh sang một bên, cứ bám riết lấy bên cạnh Giang Tiêu.

Anh nhìn Giang Tiêu ở giữa đám đông, không khỏi lắc đầu cười khẽ.

Xem ra bọn họ đều lo thừa rồi, chỉ cần không phải loại người có tính cách quá kỳ quặc, lòng dạ hẹp hòi, thì Giang Tiêu cũng có thể hòa nhập với bọn họ.

Tính cách như Giang Tiêu, với người không hợp thì sẽ cực kỳ không hòa đồng, nhưng với người hợp cạ, cô thật ra lại là một người bạn vô cùng tốt.

Giống như cách Vương Dịch đánh giá cô vậy.

Mà tính cách của Lưu Tố Mai cũng nằm ngoài dự đoán của anh.

"Giang Tiêu, bọn mình đều đã tặng quà cho Lưu tiểu thư rồi, không biết quà cậu tặng là gì vậy?" Tống Diệc Chinh thật sự không muốn nhìn thấy Giang Tiêu được hoan nghênh như vậy nữa, liền hỏi ra câu hỏi mà đối với bọn họ mà nói là khá nhạy cảm này.

Trước kia quà bọn họ tặng, nếu Lưu Tố Mai không thích sẽ xị mặt ra, cho nên mỗi năm vì quà sinh nhật của Lưu Tố Mai, bọn họ cũng đều phải phí hết tâm tư.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3406
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.