“Vậy nên, tôi nhất định phải thả Tạ Dịch sao?”
Sau khi cảm thấy kỳ lạ, Giang Tiêu liền khẽ cười một tiếng, phản vấn Trần Ấn một câu.
“Chị dâu?”
Lẽ nào cô không để tâm đến công việc kinh doanh mình đã đầu tư sao?
Trần Ấn có chút khó hiểu nhìn Giang Tiêu, sao anh có thể không hiểu, giọng điệu như vậy của Giang Tiêu chính là ý muốn căn bản không định tha cho Tạ Dịch.
Thế nhưng tại sao lại không?
“Trần Ấn, tôi đầu tư cho anh, là vì cảm thấy ngành này có tiềm năng, chứ không phải hy vọng anh vì kinh doanh mà đánh mất giới hạn của bản thân.”
Giang Tiêu thu lại ý cười, nhàn nhạt nói: “Tạ Dịch đụng bị thương ân sư của tôi, chỉ riêng điểm này thôi tôi đã không thể nào tha cho hắn. Trần Ấn, nếu có người làm anh bị thương, nhưng tôi lại vì đối phương muốn bỏ ra giá lớn để mua tranh của tôi mà tha cho hắn, anh cảm thấy thế nào?”
Trần Ấn ngẩn người.
Giang Tiêu chỉ nói hai câu đơn giản như vậy, anh đã hiểu rõ ý cô.
Anh còn chưa kịp lên tiếng, Giang Tiêu lại tiếp lời: “Cả đời này của tôi, mục đích kiếm tiền, chẳng qua chỉ là muốn khiến bản thân có thể sống ung dung, không cần nhìn sắc mặt người khác. Chứ không phải vì kiếm tiền mà buộc phải nhìn sắc mặt người khác, phải nhún nhường người khác.”
Hai việc này, đừng có nhầm lẫn.
Trần Ấn khi nghe câu hỏi ngược lại trước đó của cô đã hiểu ý Giang Tiêu, anh có chút hối hận, là do anh nhất thời chỉ nghĩ đến việc làm ăn, nghĩ đến dự án, không nghĩ đến những điều khác, không nghĩ đến việc Giang Tiêu coi trọng tình nghĩa đối với những người cô để tâm, nên mới vội vã chạy đến đây.
“Xin lỗi, là lỗi của tôi, chị dâu, chị cứ coi như tôi chưa từng tới, chưa từng nói câu đó đi.”
Trần Ấn vội vã xin lỗi.
Những bài học đã từng nếm trải, sao anh dám quên.
Giang Tiêu không cho anh quá nhiều cơ hội, anh hiểu rất rõ, nếu chọc giận Giang Tiêu, thì thứ mất đi sẽ nhiều hơn nữa, tuyệt đối không chỉ là một dự án đất đai.
Tất nhiên, còn có thái độ mà vợ anh là Vương Dịch luôn thể hiện, Vương Dịch thực sự vô cùng tin phục Giang Tiêu, nếu anh làm Giang Tiêu giận, cũng chẳng biết Vương Dịch sẽ làm ầm ĩ với anh thế nào nữa.
Nghĩ đến đây, Trần Ấn thật sự có chút lo lắng, lo rằng những lời mình vừa nói đã chọc giận Giang Tiêu rồi.
Giang Tiêu liếc nhìn anh một cái, nói: “Trần Ấn, anh hẳn là biết quan hệ giữa tôi và thầy Lưu chứ? Biết vị trí của thầy Lưu trong lòng tôi chứ?”
“Biết, biết.”
Cho dù vừa rồi anh không hề nghĩ tới, chỉ thấy Lưu Quốc Anh đã thoát khỏi nguy hiểm, đã không có việc gì lớn, thì dự án bên này cũng có thể giữ lại, coi như không vi phạm nguyên tắc của Giang Tiêu. Nhưng lại không ngờ rằng Giang Tiêu là người rạch ròi, cũng không ngờ rằng dù thế nào đi nữa, việc Lưu Quốc Anh bị thương đã là sự thật.
“Cho dù anh không nghĩ đến điều này, thì chẳng lẽ cũng nên biết, thầy Lưu còn là ân sư của biểu đệ vợ anh sao?”
Lưu Quốc Anh cũng là thầy của Cận Lỗi đấy.
Hơn nữa lần này bản thân Cận Lỗi còn vì không cứu kịp Lưu Quốc Anh mà cực kỳ tự trách, giờ vẫn đang ở bệnh viện túc trực chăm sóc kia kìa.
Kết quả là anh rể biểu của cậu ta bây giờ lại phải tới cầu xin cho kẻ gây tai nạn đó.
Trần Ấn cuối cùng cũng nghĩ tới điểm này, lập tức toát mồ hôi lạnh.
Chuyện anh cầu xin cho Tạ Dịch nếu để Cận Lỗi biết, Cận Lỗi chắc chắn sẽ tới chỗ Vương Dịch mách lẻo. Khi đó Vương Dịch lại làm ầm ĩ với anh.
Cô ấy bây giờ trong bụng còn một đứa, không thể làm ầm lên được.
Việc này mà gây ra chuyện gì, mẹ anh cũng sẽ chém chết anh mất.
Trần Ấn nghĩ đến đây có chút sợ hãi, đồng thời cũng bất lực cười khổ.
“Chị dâu, là nhất thời đầu óc tôi hồ đồ, thật sự không ngờ Tạ Dịch lại là người có mối quan hệ quan trọng như vậy.” Anh vội vàng cầu xin Giang Tiêu: “Chị dâu, chuyện tôi tới đây hôm nay, chị có thể giúp tôi giấu kín được không?”