"Sao, lại phải đợi Giang Lục thiếu tới mới chịu nói thật à?" Giang Tiêu hỏi.
Thạch Tiểu Thanh cắn răng: "Khi nào cô đưa tôi đi gặp Lục ca?"
"Anh ấy sẽ tới, từ D Châu tới, cho nên cô cứ chờ ở đây trước đã."
"Một mình anh ấy?"
"Không, còn có... Giang lão thái gia."
Thạch Tiểu Thanh lại chấn động: "Giang gia gia vẫn còn sống chứ?"
Nhìn sự kinh ngạc và ngữ khí trong câu nói của cô ta, trong lòng Giang Tiêu không hiểu sao hơi lạnh, giọng điệu cũng lạnh xuống: "Sao, cô cảm thấy ông ấy vẫn còn sống là một chuyện khó tin đến thế à?"
"Tôi..." Thạch Tiểu Thanh lại muốn nói rồi thôi.
"Sao, cô chạy đôn chạy đáo bên ngoài bao nhiêu năm nay, trốn trốn tránh tránh, chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới việc nghe ngóng tình hình nhà họ Giang sao? Bao nhiêu năm như vậy, cô cũng chưa từng trở về D Châu sao?"
Thạch Tiểu Thanh lắc đầu: "Tôi không về, không thể về. Cũng chưa từng nghe ngóng tin tức của nhà họ Giang..."
"Tại sao không dám nghe ngóng tin tức nhà họ Giang? Là vì cảm thấy lương tâm bất an sao?"
Đến đây, giọng điệu Giang Tiêu ít nhiều có chút ép người.
Thực sự là cảm giác Thạch Tiểu Thanh mang lại cho cô, giống như đã chứng thực việc lúc trước cô ta thực sự đã làm chuyện rất có lỗi với Giang Lục thiếu và nhà họ Giang.
Hiện tại, cô ta vẫn luôn chìm trong tâm trạng rất day dứt.
Nếu lúc trước không làm chuyện có lỗi với Giang Lục thiếu, cô ta hà tất phải day dứt?
Cho nên, cô càng lúc càng không muốn để Thạch Tiểu Thanh biết mối quan hệ giữa hai người bây giờ, đỡ cho sau khi biết rõ quan hệ rồi, Thạch Tiểu Thanh ngược lại không dám nói ra sự thật.
Bị cô dồn dập chất vấn như vậy, sắc mặt Thạch Tiểu Thanh hơi trắng bệch, theo bản năng lùi lại một bước.
"Tôi đã nói rồi, tất cả mọi chuyện, tôi sẽ đợi Lục ca tới rồi nói, cô đừng hỏi nữa."
Thạch Tiểu Thanh bất chợt hít sâu một hơi, thần sắc cũng lạnh lùng hơn: "Hơn nữa, những chuyện này thì liên quan gì tới cô? Cô họ Giang, là người một nhà với Lục ca sao?"
Cô ta cực kỳ căm ghét nhiều người mang họ Giang.
Nếu không phải không biết tại sao mình lại tin tưởng Giang Tiêu đến vậy, vừa nghe cô họ Giang, có lẽ cô ta đã chạy thật xa rồi.
Nếu không phải Giang Tiêu nói cô có thể đưa cô ta đi gặp Giang Lục thiếu, cô ta cũng sẽ không ở lại đây.
Giang Tiêu thấy thần sắc Thạch Tiểu Thanh lạnh xuống, cuối cùng cũng thoáng lộ ra dáng vẻ không dễ chọc, ngược lại cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đôi chút. Có lẽ đây mới là Thạch Tiểu Thanh trong tưởng tượng ban đầu của cô.
Thạch Tiểu Thanh - cô thiếu nữ ngây thơ trong ký ức của Giang Lục thiếu, có lẽ chưa chắc đã là bộ dáng thật sự của cô ta.
Dù sao, có thể lấy được một món đồ từ chỗ Long Vương, rồi lại có thể chạy đôn chạy đáo trốn tránh suốt bao nhiêu năm như vậy mà không bị đối phương bắt được, thì sao có thể là con cừu non vô hại được chứ?
Có thể lộ ra chút sắc bén, mới chính là Thạch Tiểu Thanh thật sự.
"Được, cô muốn đợi anh ấy tới rồi nói thì tôi cũng không phản đối," Giang Tiêu nói: "Nhưng mà, lúc trước đã giao kèo, chuyện liên quan đến Đinh Tử, cô phải kể cho tôi nghe ngọn ngành."
"Cái này tôi đã đồng ý với cô rồi, cô muốn biết cái gì? Còn nữa, chồng cô đâu?"
"Anh ấy dạo này không có ở nhà, cô chỉ cần nói với tôi là được, hoặc là tôi tìm người bên quân đội tới?"
"Không cần thiết, chuyện của Đinh Tử tôi đều có thể nói."
"Được, vậy cô chuẩn bị một chút, đợi chiều nay tôi tan học sẽ tới nghe cô kể. Nhưng mà, tốt nhất cô đừng nghĩ tới chuyện bỏ trốn nữa, nếu cô còn có hành vi muốn chạy trốn, tôi có lẽ phải cân nhắc khóa cửa lại luôn đấy, chắc cô sẽ không thích cảm giác bị nhốt đâu nhỉ?"
Thạch Tiểu Thanh im lặng một lát, nói: "Tôi có thể gọi điện thoại cho Lục ca trước được không?"