Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13444 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3667
Tra Được Tung Tích Rồi

❊ ❊ ❊

(Văn học nữ sinh)

Chỉ cần có thể khiến nàng đi nơi đó làm việc là được, nàng muốn mau chân đến xem thử mình có thực sự thích nơi đó hay không, có thể ở lại nơi đó lâu dài được không.

“Chuyện này, hay là cậu cứ bàn bạc với Lưu quân trưởng một chút đi,” Giang Tiêu nói: “Nếu ông ấy đồng ý, mà cậu cũng thật sự muốn đi, mình có thể nhận cậu vào, nhưng cậu phải suy nghĩ kỹ xem mình có thể làm được gì ở quán trà.”

“Thì mình đi đón khách, giống như mấy cô nương ở đó ấy. Mình thấy các cô ấy làm tốt lắm, lúc nào cũng tươi cười đầy mặt, mình cũng muốn đến xem mình có làm được như vậy không.”

Lưu Tố Mai nói đến đây không khỏi thở dài: “Mình sẽ nói chuyện với cha mình, xin ý kiến của ông ấy. Nhưng mình thật sự rất hâm mộ cậu, Giang Tiêu à, có chuyện gì cậu cũng có thể trực tiếp làm chủ, chẳng cần việc gì cũng phải hỏi ý kiến Lục thiếu. Mình lớn tuổi hơn cậu, vậy mà cứ như đứa trẻ chưa lớn, cái gì cũng phải nghe lời cha.”

“Ông ấy cũng là vì tốt cho cậu thôi.”

Giang Tiêu cũng chỉ có thể an ủi như thế.

“Mình biết chứ.” Lưu Tố Mai nhanh chóng phấn chấn trở lại, “Mình đi gọi điện thoại nhé?”

“Cứ tự nhiên.”

Giang Tiêu quay về phòng, đi tắm rửa rồi thay quần áo.

Lưu quân trưởng nhận được điện thoại của con gái, nghe tin nàng muốn đến quán trà của Giang Tiêu làm việc, tức thì cũng hoảng sợ.

“Quán trà không phải bận lắm sao? Nếu bận bịu như vậy, con có làm được không?”

“Không đi thử thì sao biết được ạ?” Lưu Tố Mai nói: “Ba, con cũng phải đến xem mới biết mình có đảm đương nổi không chứ. Nhưng mà, hôm nay đến quán trà của Giang Tiêu, con thật sự cảm thấy rất thích.”

“Nếu con đã thực sự muốn đi thì cứ đi đi, ở đó toàn là người của Giang Tiêu, ba cũng yên tâm.”

Lưu quân trưởng ngoài dự đoán lại không ngăn cản thêm.

Đây là một nguyên nhân, chính vì ông cảm thấy trong quán trà toàn là người của Giang Tiêu, chắc chắn sẽ an toàn hơn nhiều.

Giang Tiêu hẳn cũng sẽ dặn dò mọi người chiếu cố Lưu Tố Mai nhiều hơn, nên chuyện bị bắt nạt, cô lập hay phải làm việc quá vất vả thì chắc là sẽ không xảy ra.

Con gái vất vả lắm mới ra ngoài chơi được một lần, lại còn vui vẻ đến mức quên cả trời đất thế kia, Lưu quân trưởng vừa mừng vừa thấy xót xa.

Được ông đồng ý, Lưu Tố Mai liền chạy nhanh đi tìm Giang Tiêu báo tin.

Đợi một lát sau Giang Tiêu mới tắm rửa xong đi ra.

“Giang Tiêu, cha mình đồng ý rồi, vậy ngày mai mình đến Hữu Thanh quán làm việc được không?”

“Được thôi, nhưng mà, nếu cậu thực sự muốn làm thì mình phải trả lương cho cậu đấy.”

“Thật ư? Còn có cả lương nữa sao?” Đôi mắt Lưu Tố Mai sáng rực lên, điều này nghĩa là nàng có thể tự mình kiếm tiền rồi!

Trước kia nàng cứ tưởng mình phải sống dựa vào cha và anh cả đời, cảm thấy bản thân có lẽ mãi là gánh nặng của người nhà.

Nhưng giờ nghe mình có thể nhận lương, mắt Lưu Tố Mai đỏ lên, kích động không thôi.

Giang Tiêu vốn luôn dựa vào bản thân để kiếm sống nên không hiểu lắm loại tâm tư này của nàng.

“Đúng vậy, có thể. Nhưng chỉ có thể coi là lương thực tập, sẽ thấp hơn lương chính thức một chút. Cậu cũng chưa biết làm được bao lâu, hay là mình tính lương theo ngày nhé? Làm một ngày, trả tiền một ngày, một ngày… năm đồng.”

Một ngày năm đồng, một tháng là một trăm năm mươi đồng?

Hơn nữa đây chỉ là lương thực tập?

Mức lương này không hề thấp.

“Được! Cảm ơn ông chủ, mình sẽ làm việc thật tốt!” Lưu Tố Mai tức thì hưng phấn như bắt được vàng.

Giang Tiêu nhìn nàng chạy vụt đi, lắc đầu bật cười.

Đúng lúc này, trong túi nàng hơi nóng lên, biết là có thư gửi tới, Giang Tiêu nhanh chóng đóng cửa lại, lấy phù truyền tin ra.

“Nhỏ à, tra được tung tích của Thạch Tiểu Thanh rồi, cô ta đang ở huyện Hoa Minh!”

[Dịch từ bản vi] ChuongId:3728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.