Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13444 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3670
Sự Luyến Tiếc Của Cô Ấy

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên nhìn Giang Tiêu im lặng, trong lòng không thể kiềm chế mà từng trận nhói đau.

Anh đi tới, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, giọng trầm thấp nói: "Vợ à, anh sẽ cố gắng quay về sớm nhất có thể."

Anh nói như vậy, tóm lại chính là ý nhất định phải đi, không thể từ chối, không thể trì hoãn.

"Nhiệm vụ gì? Đi đâu? Thời gian nhiệm vụ có nói là bao lâu không? Khoảng khi nào thì về?"

Một lúc lâu sau, Giang Tiêu mới tìm lại được giọng nói của mình.

Mà ngay khi mở miệng, cô đã không kìm lòng được mà hỏi một loạt câu hỏi.

Loạt câu hỏi này, hiện tại Mạnh Tích Niên một câu cũng không trả lời được.

Nếu là người khác hỏi anh những câu như thế này, rất có khả năng anh sẽ đáp thẳng một câu: Liên quan gì đến cô?

Nhưng là vợ anh hỏi, lại khiến lòng anh từng đợt chua xót, đồng thời, sự áy náy cũng suýt chút nữa nhấn chìm anh.

Những câu hỏi này, anh thật sự một câu cũng không trả lời được.

"Em biết rồi," thấy anh mãi không trả lời, Giang Tiêu thở dài một tiếng, nói: "Nhiệm vụ cơ mật, đúng không?"

Mạnh Tích Niên nghẹn ngào đáp một tiếng.

"Ừm."

"Tích Niên ca, bây giờ em hơi nghi ngờ, nếu đến lúc em thật sự mang thai, lúc sắp sinh con, liệu có phải anh vừa hay lại có nhiệm vụ cơ mật phải đi không? Đến lúc đó em và con đến cả anh đang ở đâu cũng không biết nữa."

Mạnh Tích Niên lúc này cũng không thể dỗ dành cô rằng sẽ không đâu.

Bởi vì chính bản thân anh cũng hoàn toàn không thể xác định được.

Đây cũng là chuyện có thể xảy ra, bảo anh dỗ dành thế nào đây?

Trước kia anh luôn cảm thấy Giang Tiêu cũng là người không sợ phải đối mặt với những chuyện này một mình, nên lúc anh đi làm nhiệm vụ vẫn khá yên tâm, bây giờ lại phát hiện ra cô cũng có những lúc yếu đuối.

"Tiểu Tiểu..."

Mạnh Tích Niên cũng không biết mình nên nói gì.

Giang Tiêu cảm nhận được tâm trạng của anh trầm xuống, chợt bừng tỉnh, vội vàng xốc lại tinh thần, hơi nâng giọng lên một chút, để cảm xúc của mình có vẻ phấn chấn hơn.

"Không sao đâu, Tích Niên ca, vừa rồi quả thật em có hơi thất vọng, muốn anh đi cùng em, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát thôi. Thực ra em cũng chẳng sợ Thạch Tiểu Thanh, không cần thiết phải nhất định kéo anh đi cùng em đâu. Em nghĩ, nếu Thạch Tiểu Thanh biết em sắp qua đó, người nên lo lắng là cô ta mới đúng."

Sau khi lấy lại tinh thần, Giang Tiêu vẫn không đành lòng, không đành lòng khiến Mạnh Tích Niên vì cô mà áy náy, cũng không nỡ để anh rời đi với sự bất an và lo lắng.

Cô luôn hy vọng anh có thể yên tâm đi thực hiện nhiệm vụ, như vậy khi đối mặt với nguy hiểm anh mới không phân tâm, anh mới có thêm sự đảm bảo an toàn.

Cho nên, sau khi phấn chấn trở lại, cô liền hối hận.

Hối hận về phản ứng vừa rồi của chính mình.

Trong lòng Mạnh Tích Niên chắc chắn đang tự trách và buồn bã, cô không muốn như vậy.

"Tích Niên ca, anh có thể luôn được giao phó nhiệm vụ cơ mật, là sự khẳng định của cấp trên đối với năng lực của anh, anh bây giờ còn trẻ, hãy tiếp tục cố gắng lập công đi, như vậy mới có thể thăng chức nhanh hơn, đợi sau này chúng ta có con rồi, anh cũng là quan lớn, chúng ta đều có thể cùng anh hưởng vinh hoa phú quý."

Ý của Giang Tiêu nói như vậy tất nhiên chỉ là muốn anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Mạnh Tích Niên tất nhiên cũng biết.

Giang Tiểu Tiểu vẫn là Giang Tiểu Tiểu hiểu chuyện đến mức khiến anh đau lòng.

Cô chưa bao giờ vì những chuyện như thế này mà làm ầm ĩ.

Bây giờ những đội viên kia của anh, Đới Cương và những người khác, căn bản đều không dám yêu đương. Bởi vì họ đã nghe quá nhiều lời đồn đại rằng vì họ thường xuyên không ở nhà, không chăm sóc được gia đình, nên trong nhà rất khổ sở, có đủ loại chuyện xảy ra.

Họ đều nói không muốn làm lỡ dở đời con gái người ta.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:3728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.