Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 14101 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4094
Không Tin Tưởng Cô Ấy Đến Mức Nào Cơ Chứ

❊ ❊ ❊

Ngụy Lãnh Diện: “......”

Chắc chắn không phải là vì Giang Tiêu không ở đây, nên hắn mới muốn chạy về thành tìm vợ đấy chứ?

Hình như hắn không nên nghi ngờ Mạnh Thiếu Tướng anh danh tại ngoại như vậy?

Nhưng tại sao trong lòng vẫn thấy có chút ấm ức nhỉ?

Ngụy Lãnh Diện vô lực xua tay: “Mạnh Thiếu Tướng đi thong thả.”

“Lão Ngụy đúng là sảng khoái.” Mạnh Tích Niên khoác vai bá cổ vỗ vỗ vai hắn, xoay người bỏ đi.

Đợi đến khi Mạnh Tích Niên vừa rời đi, khí thế của hắn liền thay đổi, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những người bên cạnh một lượt: “Chuyện này không được phép tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chữ.”

“Rõ.”

“Đi, làm việc.” Ngụy Lãnh Diện chắp hai tay sau lưng, ánh mắt trầm xuống, dáng vẻ này chính là lúc hắn chuẩn bị bắt đầu thẩm vấn người khác, hơn nữa, tuyệt đối không hề ôn nhu.

Những người đi theo hắn đều từng thấy hắn có thể thẩm vấn một gã hán tử cứng đầu cho đến khi khóc lóc thảm thiết, cũng có thể khiến một kẻ sát nhân ngoan lệ phải quỳ xuống cầu xin tha mạng.

Dù sao thì, hành động khoác vai bá cổ vỗ vỗ vai hắn giống như Mạnh Thiếu Tướng vừa rồi, bọn họ tuyệt đối không dám làm. Còn nữa, Mạnh Thiếu Tướng bắt đầu gọi sếp của họ là Lão Ngụy từ khi nào vậy?

Giang Tiêu sau khi nhận được tin của Mạnh Tích Niên liền vội vàng lấy cớ đi vào nhà vệ sinh.

“Tiểu Tiểu, tìm thấy một thứ trong ghế sofa của Thủ trưởng, vẫn chưa biết là gì, hiện tại anh đang trên đường về thành, sau khi về sẽ đến bệnh viện tìm em trước, sau đó em cùng anh đi gặp Thủ trưởng, vì anh sợ lỡ như thứ này gây ảnh hưởng đến ông ấy.”

Giang Tiêu ở bên cạnh, ít nhất có thể cứu trợ bất cứ lúc nào.

Thứ đó mà không để Lê Hán Trung xem qua một cái thì chắc chắn không được, còn phải chờ ông ấy quyết định xử lý như thế nào.

Đã tìm thấy rồi ư?

Giang Tiêu nhìn thấy tin này, trong lòng tự nhiên thấy mừng rỡ.

Nhưng cô không dám để Thôi phu nhân rời khỏi tầm mắt mình quá lâu, liền vội vàng gửi lại một bức thư.

“Trên người anh còn suối nước không? Uống trước một bình để phòng vạn nhất, ai biết thứ đó có ảnh hưởng đến anh hay không? Em ở bệnh viện đợi anh, cẩn thận một chút, trong bệnh viện còn có người nên em sẽ không trả lời tin nữa.”

Cô gửi lại bức thư này xong liền vội vàng đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Thôi Tướng quân đã trở về được một tiếng rưỡi rồi, thực ra cô cũng có chút lo lắng.

Nếu lần này Thôi phu nhân phát bệnh thực sự có vấn đề, vậy chứng tỏ Thôi gia cũng có người trà trộn vào, hoặc giả trong Thôi gia có thứ gì đó không hay.

Thôi Tướng quân từ sáng sớm nay đã có chút không bình thường, lỡ như lần này về nhà lại xảy ra chuyện gì, thì đúng là làm người ta mệt mỏi chết mất.

Sau khi đi ra, cô liền thấy Trương Hồng Miêu đang đứng cạnh giường bệnh của Thôi phu nhân, trong tay cầm một chiếc khăn ướt, đang cúi người xuống.

“Cô đang làm gì vậy?”

Giang Tiêu đột nhiên lên tiếng khiến Trương Hồng Miêu giật bắn mình.

Cô ta đứng dậy, nói: “Tôi chỉ muốn lau tay cho mẹ chồng một chút, lát nữa sẽ dùng tăm bông thấm nước lau môi cho bà, nếu không hôn mê lâu quá có thể sẽ bị thiếu nước khiến môi nứt nẻ.”

Đúng là làm cô ta giật cả mình.

Thôi Chân Chí đang ngồi trên ghế sofa thiu thiu ngủ cũng bị một tiếng đột ngột của Giang Tiêu làm cho giật mình.

“Giang Tiêu, đây chỉ là chăm sóc thông thường thôi, cứ để Hồng Miêu chăm sóc ở đây là được, em không cần lo lắng.”

“Không cần đâu.”

Giang Tiêu sải bước đi tới, đưa tay về phía Trương Hồng Miêu: “Đưa khăn cho tôi.”

Trương Hồng Miêu sững sờ một chút.

Không cần thì thôi, tại sao khăn lại phải đưa cho cô ta?

Giang Tiêu này không tin tưởng cô ta đến mức nào cơ chứ?

“Giang Tiêu, Hồng Miêu là con dâu của mẹ tôi, em cảm thấy cô ấy sẽ hại mẹ tôi sao?”

Thôi Chân Chí nhíu mày, thật sự cảm thấy Giang Tiêu có chút làm quá lên rồi: “Vả lại mẹ tôi đã hôn mê gần một ngày rồi, em và bố tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì, căn bản là không cho bác sĩ vào, bây giờ lại còn không cho Hồng Miêu lau người cho bà một chút sao?”

“Ai nói Thôi bà bà hôn mê một ngày rồi?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4155
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.