Chỉ là mỗi món đều múc một chút, đặt trước mặt đại tỷ.
"Đại tỷ, đây là phần của chị, chị ăn trước đi."
Đại tỷ nhìn Giang Tiêu, ngẩn người ra rồi nói: "Sao cô lại múc cho tôi? Để tôi tự làm, để tôi tự làm."
Tiểu Bạch ở bên cạnh lại vô cùng thẳng thắn: "Đại tỷ, đồng chí Tiểu Giang là muốn chị nếm thử mỗi món một chút để cô ấy xem thôi."
Giang Tiêu: "......"
Được rồi, tuy rằng đúng là cô có ý đó thật, nhưng Tiểu Bạch này đúng là quá thẳng thắn, lẽ nào người có khuôn mặt như vậy đều là kẻ ngốc nghếch sao?
Trước có Triệu Nhị Lăng, giờ lại có Bạch Nhị Lăng?
Đại tỷ nghe hiểu lời cậu ta nói xong thì mặt đỏ bừng lên: "Đây, đây là ý gì? Tôi đã ở biệt viện năm năm rồi, thủ trưởng và phu nhân mỗi lần đến đều là tôi nấu cơm, lẽ nào còn nghi ngờ cơm tôi làm không sạch sẽ hay sao?"
Vì Tiểu Bạch đã nói toẹt ra như vậy rồi, Giang Tiêu cũng không muốn tốn tâm tư để giải thích hay an ủi bà, chỉ mỉm cười nói: "Thủ trưởng không có ý nghi ngờ chị, chỉ là bữa sáng này tôi cũng phải ăn, là do tôi hơi nhiều chuyện, đại tỷ đừng để bụng."
Nghe thấy không phải thủ trưởng nghi ngờ mình, đại tỷ lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Đây là tiểu thư khuê các tính khí đỏng đảnh của cô gái trông như tiên nữ này sao?
Dường như cũng có thể hiểu được.
Bà cũng không phải người nhỏ nhen gì, nghe xong lời này liền ngồi xuống, bưng bát cháo kê lên uống một ngụm lớn, sau đó cầm bánh áp chảo cắn một miếng, rồi lại gắp một đũa rau muối ăn.
Giang Tiêu đứng một bên nhìn bà ăn khá nhiều, lúc này mới quay người đi múc phần ăn của Lê Hán Trung và Tướng quân Thôi, bày lên một cái khay.
"Đồng chí Tiểu Giang, cái khay đó vốn dĩ đã rất nặng rồi, cô phải bưng hai lượt đấy, nhiều đồ thế này một lượt cô bưng không nổi đâu, nặng lắm."
Đại tỷ vẫn tốt bụng nhắc nhở cô một câu.
Mặc dù cô gái này nhiều chuyện, còn lo lắng về việc cơm sáng bà nấu có sạch sẽ hay không, nhưng nhìn động tác múc cháo của cô đều rất thuần thục, trông không giống tiểu thư mười ngón tay không chạm nước, việc nhà rất tháo vát, đại tỷ đối với cô ngược lại có chút thiện cảm.
Chỉ là cái khay gỗ đó vốn dĩ rất to và nặng, cô bưng nhiều đồ thế này sao mà bưng nổi, đừng có lát nữa lại làm đổ.
"Không sao đâu, tôi bưng được."
Giang Tiêu không muốn chạy lượt thứ hai, ai biết được sau khi cô rời đi thì ở đây có người giở trò hay không?
Trước khi Mạnh Tích Niên đến, cô phải cẩn thận mọi thứ, tuyệt đối không cho kẻ đứng trong bóng tối một cơ hội nào.
Đại tỷ và Tiểu Bạch nhìn cô bưng cái khay trên đó có ba bát cháo, hai đĩa thức ăn cộng thêm một đĩa lớn bánh áp chảo, nâng lên một cách vững vàng, lúc đi ra ngoài khay vẫn vững chãi không hề nghiêng ngả chút nào, không khỏi nhìn đến ngẩn người.
"Cô gái này sức tay thật lớn." Đại tỷ thầm ngạc nhiên.
Tiểu Bạch ngẩn người một lúc rồi mới vội vàng đuổi theo: "Đồng chí Tiểu Giang, để tôi!"
Cậu ta chậm mất một nhịp rồi, không ngờ lại để một cô gái như Giang Tiêu làm loại việc nặng nhọc này!
"Không cần đâu, không nặng lắm."
Đối với Giang Tiêu mà nói, điều này thực sự chẳng tính là gì.
Nhưng Lê Hán Trung và Tướng quân Thôi nhìn thấy cô đặt nhiều đồ như vậy lên bàn cũng đều trợn mắt há hốc mồm.
Phải biết rằng bát cháo ở đây đều là loại rất to và rất dày.
"Hô, cô nhóc, sức tay này của cháu được đấy, có thể đi làm người phục vụ rồi." Tướng quân Thôi cười ha hả.
Sao ông lại thấy Giang Tiêu hợp ý mình đến thế nhỉ?
Chính là như vậy, văn võ song toàn, đôi tay này có thể vẽ tranh tinh xảo, cũng có thể bưng được nhiều đồ nặng như vậy, không hề yếu đuối cũng không hề làm màu.