Bình An trấn a, ở Bình An trấn thì có thể có người nào bản lĩnh đến mức giúp đưa Trần Châu ra khỏi cái bệnh viện đó chứ?
Cát Lục Đào có phải bị ma ám rồi không?
Cát Lục Đào dù sao cũng là chị gái của Cát Đắc Quân. Cát Đắc Quân trước kia có lẽ không có nhiều kiến thức, nhưng mấy năm nay ông theo con rể Từ Lâm Giang mở xưởng làm ăn, tiếp xúc với nhiều người hơn, hơn nữa vì muốn quản lý tốt nhà xưởng, có thể giúp con rể san sẻ thêm một chút, ông thường ngày đều nghe đài, nghe tin tức, đọc báo, sau khi đến Kinh Thành cũng được mở mang tầm mắt, bây giờ so với Cát Đắc Quân của thị trấn vùng núi trước kia thì hoàn toàn khác biệt.
Hành vi như vậy của chị gái ruột khiến Cát Đắc Quân cảm thấy rất mất mặt, hơn nữa cũng cảm thấy có lỗi với Giang Tiêu.
Ông cảm thấy mình khá hiểu Giang Tiêu, cho dù Giang Tiêu không còn là cháu ngoại ruột của Cát Lục Đào nữa, nhưng nhà họ Khương có chuyện gì, Giang Tiêu chắc chắn không thể khoanh tay đứng nhìn, đặc biệt là Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào, Giang Tiêu dù thế nào cũng không thể hoàn toàn mặc kệ họ.
Cho nên Cát Lục Đào làm như vậy chẳng phải đang gây thêm rắc rối cho Giang Tiêu sao?
"Bà ấy đã tìm tất cả những người có thể tìm được ở trong thành phố rồi, như nhà họ Tiết, còn có cục trưởng cục cảnh sát trong thành phố chúng ta, không phải nói cũng quen biết với con sao? Cũng tìm đến tận cửa rồi, còn có con rể của Tiết Lục Cân, vị Chủ tịch Trịnh kia, cũng đã tìm luôn." Cát Đắc Quân nói: "Nhưng cũng không biết họ có phải đều biết chuyện này không thể giải quyết được hay không, từng người một đều từ chối bà ấy, ở trong thành phố không tìm được ai khác nữa, bà ấy liền chạy về Bình An trấn tìm người."
Trong thành phố đều không tìm được người, về Bình An trấn là có thể tìm được người sao?
Rốt cuộc Cát Lục Đào đang suy nghĩ cái gì vậy?
Sắc mặt Giang Tiêu thực sự không tốt: "Ông ngoại không khuyên bà ấy sao?"
Còn Quan Thiết Trụ thì sao? Quan Thiết Trụ đang làm gì vậy? Vốn dĩ để anh ấy đi cùng về là muốn anh ấy trông chừng họ mà.
Cát Đắc Quân thở dài nặng nề, nói: "Mấy ngày nay có lẽ họ cứ mải chạy vạy chuyện của Trần Châu, cho nên không chăm sóc tốt Thanh Bình. Tiểu Bình nó bị cảm, lúc đầu không để ý, kết quả ho lên, bảo là ho thành viêm phổi rồi, ông ngoại con cứ ở bệnh viện trông nom Tiểu Bình, cũng không lo được cho chị gái ta."
Khương Thanh Bình bị viêm phổi?
Giang Tiêu thực sự có chút tức điên lên rồi.
Theo lý mà nói, khi Cát Lục Đào mang thai Khương Thanh Bình, cô luôn đưa cho bà thuốc bổ, cơ thể Cát Lục Đào cũng luôn rất tốt, từ khi Khương Thanh Bình sinh ra cũng luôn rất khỏe mạnh.
Trừ khi họ thực sự rất lơ là việc chăm sóc thằng bé, thế nên mới để nó bị bệnh.
Cô ở bên này bận rộn mấy ngày không để tâm đến thành phố M, kết quả họ lại làm ra nông nỗi này?
Thấy sắc mặt Giang Tiêu thực sự không tốt, Cát Đắc Quân vội vàng nói: "Tiểu Tiểu, con cũng không cần quá lo lắng, ta nghe nói con còn phái Tiểu Quan ở bên đó giúp đỡ họ mà, chúng ta sau khi trở về cũng sẽ giúp khuyên nhủ bà ngoại con, con không cần lo lắng."
Họ cũng vì nghe được chuyện ở bên đó nên mới càng thêm nóng lòng muốn trở về.
Cát Đắc Quân thực lòng muốn khuyên nhủ Cát Lục Đào thật tốt, hãy sống những ngày tháng tử tế đi, khổ cực hơn nửa đời người rồi, khó khăn lắm mới có được cuộc sống sung túc an nhàn như bây giờ, đừng để phúc khí như vậy bị phá hủy mất.
Giang Tiêu đứa trẻ này dù có trọng tình nghĩa đến đâu, thì cũng không thể vì vậy mà đem chút tình nghĩa này giày vò cho hết sạch được.
Họ vẫn rất muốn duy trì tình thân này với Giang Tiêu, hoàn toàn không muốn đến cuối cùng hai bên lại đường ai nấy đi.
Nhà họ có được cuộc sống tốt đẹp bây giờ, chẳng phải cũng là nhờ sự giúp đỡ và nâng đỡ của Giang Tiêu sao?
Con người mà, phải biết an phận.
"Quan Thiết Trụ thì sao?" Mạnh Tích Niên cũng trầm giọng hỏi một câu như vậy.