Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 14030 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4098
Tại Sao Lại Ở Đây

❊ ❊ ❊

Mi mắt như nặng ngàn cân, muốn chống lên cũng phải tiêu tốn hết toàn bộ sức lực của ông.

Tướng quân Thôi mạnh mẽ véo mạnh vào đùi mình một cái, nỗi đau kịch liệt khiến ông tỉnh táo hơn một chút.

Nhìn hành động của ông, Tằng Thuần Phân và Lâm Tĩnh Vũ càng kinh ngạc đến mức trợn to mắt.

"Ba, ba bị làm sao thế?"

Tướng quân Thôi ném con chó nhồi bông kia ra, ông khó khăn nhìn con búp bê đó, trong lòng trào dâng một cơn sóng dữ.

"Gọi, Tiểu Ngô."

Lâm Tĩnh Vũ vội vàng chạy ra ngoài, rất nhanh liền nghe thấy tiếng gọi của anh, "Anh Tiểu Ngô! Mau tới đây!"

Tiểu Ngô đang canh chừng ở phía dưới nghe thấy tiếng gọi của Lâm Tĩnh Vũ thì sắc mặt thay đổi, lập tức lao lên.

Mà Thôi Minh San ở phía dưới cũng giật mình, chạy theo qua đó, "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Tiểu Ngô vừa vào phòng ngủ của Tướng quân Thôi liền thấy Tướng quân Thôi ngồi trên giường, hai tay nắm chặt lấy thành giường, như đang cố gắng gượng bản thân.

"Tướng quân!"

"Các người ra ngoài đi." Tướng quân Thôi gượng gạo nói.

"Ba?"

"Ông ngoại."

Tằng Thuần Phân và Lâm Tĩnh Vũ đương nhiên không dám cứ thế mà đi ra, dáng vẻ của Tướng quân Thôi rõ ràng có chút không ổn.

"Ra ngoài!" Tướng quân Thôi quát lạnh một tiếng.

Họ đều chấn động một cái, không dám chậm trễ thêm nữa, vội vàng xoay người đi ra ngoài.

"Tiểu Ngô, lát nhân sâm."

Tiểu Ngô biết ông đang nói đến lát nhân sâm mà Giang Tiêu đưa, lập tức lục trong túi áo khoác của Tướng quân Thôi ra, lấy một lát, đưa vào miệng Tướng quân Thôi.

Trước đó, Giang Tiêu vốn không quá yên tâm để Tướng quân Thôi trở về, cho nên lúc ông định đi đã nhét cho ông hai lát nhân sâm.

Tướng quân Thôi có chút vội vàng nhai nát lát nhân sâm đó rồi nuốt xuống.

Qua một lát, luồng buồn ngủ gần như dữ dội kia mới tiêu tan hơn phân nửa.

Toàn thân ông chỉ là có chút choáng váng, cảm giác mệt mỏi, nhưng đã tốt hơn trước rất nhiều.

"Tướng quân, ngài bị làm sao vậy?" Lúc này Tiểu Ngô mới dám mở lời.

Lúc trước nhìn thấy dáng vẻ của ông, cậu đã căng thẳng đến mức không thể mở miệng.

"Con búp bê đó..." Tướng quân Thôi nhìn về phía con chó bông bị ông ném xuống đất, giọng điệu vô cùng trầm trọng nói: "Tìm thứ gì đó đóng gói nó lại, tốt nhất là cậu đừng chạm vào nó."

Tiểu Ngô nhìn con búp bê đó, có chút ngẩn người.

Nhưng Tướng quân Thôi đã nói như vậy rồi, cậu đương nhiên chỉ có thể làm theo.

Tướng quân Thôi nhìn cậu bỏ con chó bông đó vào một chiếc hộp gỗ, rồi lại đặt vào trong một túi giấy da bò, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Đi thôi, mang theo thứ này, đến bệnh viện."

"Tướng quân, bây giờ ngài còn đi lại được chứ?"

"Đi được."

Chỉ là đầu hơi nặng, có chút mệt mỏi mà thôi, nhưng lát nhân sâm Giang Tiêu đưa thực sự quá hiệu quả.

Ông có thể khẳng định, nếu không có lát nhân sâm này mà Giang Tiêu đưa, lúc này ông sớm đã hôn mê bất tỉnh rồi, hơn nữa còn là kiểu ngủ mê man không sao tỉnh lại được. Giống như Lê Hán Trung trước đó vậy.

Bây giờ Tướng quân Thôi đã khẳng định nguyên nhân bệnh của vợ mình chính là thứ này.

Nhưng thứ này tại sao lại có hiệu quả kinh khủng khiến người ta chấn động như vậy, ông vẫn chưa rõ.

Còn nữa, con chó này vốn luôn được khóa trong một chiếc rương nhỏ ở gác mái của họ, rốt cuộc tại sao lại xuất hiện trên giường của họ?

Điểm này, ông phải đến bệnh viện hỏi vợ mình.

Thôi Minh San và những người khác nhìn thấy Tiểu Ngô đỡ Tướng quân Thôi đi ra, đều vây quanh, đang định hỏi han thì Tướng quân Thôi đã liếc nhìn họ một cái, nói với họ: "Từ giây phút này trở đi, phòng của ta không cho phép bất kỳ ai vào, Minh San, con luôn ở nhà, trông coi cho kỹ, bất kể có lý do gì, cũng không được để ai vào, nghe rõ chưa?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4155
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.