Thời buổi này, trong nhà ai cũng chẳng dư dả gì.
Giống như quần áo mùa thu đông, ai có thể có nhiều chứ?
Có được hai chiếc áo khoác dày dặn đã là tốt lắm rồi, nhiều người thậm chí cả mùa đông chỉ có độc một chiếc áo khoác, mặc vài ngày lại lộn mặt trong ra mặc tiếp, hoặc ban ngày đem ra phơi nắng rồi lại mặc vào.
Thời tiết bên này cũng lạnh, thường thì sẽ không hay giặt giũ.
“Em cởi áo khoác ra đi.”
Tiểu Mộc nghe lời cởi áo khoác ra, Giang Tiêu cầm lấy chiếc áo hỏi: “Bên trong có một chút bông lót, nếu chị tháo nó ra thì…”
Chiếc áo khoác này có lẽ sẽ không dùng được nữa.
Tiểu Mộc hiểu ý chị, vội nói: “Chị tháo đi, Tiểu Khương.”
Nhưng cô bé lại cảm thấy hơi kỳ lạ, chẳng lẽ trong áo khoác của mình còn giấu thứ gì đó sao?
Giang Tiêu lấy kéo nhỏ tới, vừa tháo chỉ vừa hỏi: “Áo này nhìn cũng chỉ mới sáu phần thôi, mặc lâu rồi nhỉ?”
Tiểu Mộc nói: “Chiếc áo này là bà Thôi cho em, thực ra ban đầu là áo của Thôi Minh San, giờ chị ấy mặc chật quá nên đã dọn dẹp bớt rất nhiều quần áo, bà Thôi bảo em lấy đồ về lựa, cái nào mặc được thì giữ lại, cái nào không mặc được thì đem cho người khác.”
Thời điểm này, đem quần áo như vậy đi cho người khác cũng là chuyện rất bình thường, hoàn toàn không cảm thấy thất lễ chút nào.
Hơn nữa có người nhận được đồ cũ như vậy còn cảm thấy vô cùng vui mừng.
Lúc đó Tiểu Mộc phát hiện mình mặc vừa chiếc áo này cũng thấy rất vui.
Biết chiếc áo khoác này hóa ra lại là của Thôi Minh San, lòng Giang Tiêu thắt lại.
Động tác tháo chỉ của cô càng nhanh hơn.
Rất nhanh, chỗ mà cô sờ thấy hơi bất thường đã được tháo ra, từ bên trong rơi ra một thứ nhỏ bằng móng tay cái.
Giang Tiêu cúi người nhặt lên, nhìn kỹ một cái liền kêu lên: “Tích Niên ca!”
Trời ạ!
Hóa ra thật sự là như vậy!
Giang Tiêu cầm thứ đó lao ra ngoài.
Mạnh Tích Niên nghe tiếng kêu của cô cũng đã bước nhanh tới.
“Anh nhìn xem!”
Trong mắt Giang Tiêu như có ánh sáng, cô giơ vật đó lên trước mặt anh.
Trời ơi, nếu không phải Mạnh Tích Niên bảo cô khám xét người Tiểu Mộc, có lẽ họ mãi mãi cũng không ngờ tới thứ này lại có thể được khâu bên trong quần áo!
Sở dĩ Giang Tiêu vừa nhìn thấy thứ đó đã cảm thấy chính là nó, đó là vì vật nhỏ bằng móng tay cái kia, trên bề mặt chằng chịt những đường kẻ nhỏ xíu, tinh vi, trông giống như một tấm chip cực kỳ phức tạp.
Thứ như vậy, bảo nó không liên quan đến máy dò sóng âm thì ai mà tin chứ?
Mạnh Tích Niên cầm lấy vật đó, cẩn thận quan sát, sắc mặt cũng thay đổi.
Tiểu Mộc đi theo ra ngoài, nhìn họ, sắc mặt tái nhợt, run rẩy: “Không phải tại em, em thật sự không biết, em không biết đây là cái gì.”
Cô bé thật sự không nhìn ra đó là cái gì, theo cô thấy, đó chỉ là một mảnh rác không biết là thứ gì, rất có khả năng là người làm áo vô tình làm rơi vào.
Sao Giang Tiêu vừa nhìn đã cảm thấy thứ đó không ổn nhỉ? Tiểu Mộc nghĩ mãi cũng không ra.
“Là loại này sao?” Mạnh Tích Niên nhìn Giang Tiêu.
“Chắc là vậy.”
“Chúng ta bây giờ phải kiểm tra lại một lần nữa.” Mạnh Tích Niên trầm giọng nói: “Trước tiên đến nhà họ Thôi.”
Phải kiểm tra quần áo của bà Thôi và những người khác một lượt.
Chiếc áo này nếu là của Thôi Minh San, vậy nghĩa là, ngay cả quần áo của Thôi Minh San họ cũng phải kiểm tra.
Tuy nhiên Thôi Minh San họ đã bị ép chuyển ra ngoài, một số quần áo cũng đã mang đi, cũng không biết trong số quần áo đó có cái nào cũng có vấn đề hay không.
Thứ này chỉ là một mảnh, hay là vẫn có khả năng những bộ quần áo khác cũng có?