Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 14171 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4221
Luôn Có Nhân Quả

❊ ❊ ❊

"Thực ra lúc trước khi ông ta bị trúng gió, cơ thể đã không còn ổn nữa rồi, suốt khoảng thời gian đó, người của phòng thứ tư chẳng phải vẫn luôn gây chuyện đó sao? Đoán chừng trong lòng Tứ gia cũng không có lấy một khắc nào được thả lỏng." Mạnh Tích Niên nói.

Đối với cái chết của Giang Tứ gia, anh cũng không có chút cảm xúc gì.

Con người ai cũng phải chết, như Giang Tứ gia, cả đời cần hưởng phúc đã hưởng đủ cả rồi, chỉ là cả đời chỉ lo hưởng phúc, không dạy dỗ con cái đàng hoàng, đến khi già đi lại rơi vào cảnh con cháu đầy đàn nhưng không một ai ở bên cạnh tiễn đưa cuối đời.

Thế sự tuy là vận mệnh, nhưng cũng luôn có nhân quả.

Giang Tiêu cũng chỉ cảm thán một chút, hơn nữa cứ thế nhìn một người chết trước mặt mình, cảm giác này quả thực không dễ chịu.

Sinh mệnh sao mà mong manh quá.

Nhắc mới nhớ, Giang Tứ gia tuổi tác cũng đã lớn rồi.

Giang Tiêu vừa nói vừa lấy ra từ trong không gian mấy bình trà dưỡng sinh, còn có mấy hộp điểm tâm trà, thậm chí còn lấy ra một đống táo.

Mạnh Tích Niên thấy cô cứ chuyển đồ ra ngoài thì nhướng mày: "Em đang làm gì vậy?"

"Nhắc mới nhớ, tuổi tác của thái gia cũng không còn nhỏ, phải bồi bổ nhiều mới được."

Giang lão thái gia dù sao cũng là anh cả của Tứ gia, giờ thấy Tứ gia qua đời, Giang Tiêu liền cảm thấy phải bồi bổ cho lão thái gia nhiều hơn một chút. Lúc này điều dưỡng cơ thể thật tốt, tuyệt đối có thể khiến lão thái gia khỏe mạnh sống lâu.

Giang Tiêu không muốn Giang gia đại viện chỉ còn lại một mình Lục thiếu.

Cô lại không thể ở đây bầu bạn với ông mãi, cho nên, người thân bên cạnh phải biết trân trọng thật tốt.

"Nhiều đồ như vậy, để cha tự sắp xếp đi."

Nói là gửi từ kinh thành tới? Lấy ra một ít là được rồi.

Tất nhiên, Lục thiếu cũng phải liên tục bồi bổ cơ thể thật tốt mới được.

"Đúng rồi, Tích Niên ca, Tứ gia nói ông ta chôn đồ ở dưới gốc cây quế phía sau sân, nói chắc là cái sân ở đây nhỉ?"

Chôn đồ, tại sao lại phải nói với cô chứ?

Chẳng lẽ món đồ đó còn liên quan tới cô? Hoặc là, muốn đưa cho cô?

Mạnh Tích Niên cũng nhíu mày.

Nhớ lại dường như Tứ gia đang chờ Giang Tiêu, câu nói cuối cùng này là để chờ nói với Giang Tiêu, vì để nói câu này mà gắng gượng tới tận lúc nãy?

"Đợi cha về rồi hãy để ông dẫn người đi xem." Mạnh Tích Niên ấn vai Giang Tiêu, ngăn cản sự nôn nóng muốn đi ngay của cô.

Họ tuyệt đối không thể tự ý đi xem, lỡ như bị người khác phát hiện thì phiền phức lắm.

Giang Tiêu quả thực có chút nôn nóng muốn tới cái sân phòng thứ tư ngày trước ở xem thử, nhưng cũng chỉ là nghĩ như vậy mà thôi, thật sự muốn đi cũng biết là không thể.

Lục thiếu một tiếng rưỡi sau mới về.

"Thái gia của con đã biết Tứ gia qua đời rồi, ông ấy đã đứng ra lo liệu chuyện này." Lục thiếu tháo khăn quàng cổ xuống, thở dài một tiếng.

"Thái gia muốn phụ trách hậu sự của Tứ gia ạ?" Giang Tiêu ngẩn ra một chút, "Như vậy thái gia sẽ mệt lắm."

"Bây giờ không phải là nói ông ấy đi phụ trách, mà là ông ấy chuẩn bị đi tìm người của phòng thứ tư."

Biết Tứ gia qua đời, mà những người ở phòng thứ tư đó không một ai túc trực trong bệnh viện, Giang lão thái gia nổi trận lôi đình, chuẩn bị đi tìm người của phòng thứ tư để trút giận.

Lục thiếu cũng không cản nổi, đành mặc kệ ông đi.

Hơn nữa, đám tang của Tứ gia, người của phòng thứ tư tất nhiên phải xuất hiện, không thể nào thực sự để một mình ông lo liệu.

"Bên cạnh thái gia phải có người đi cùng mới được."

"Có rồi, cứ yên tâm đi." Lục thiếu nói, nhìn thấy một đống đồ trên bàn, sững lại một chút, không nhịn được cười.

Ông không cần hỏi gì cũng biết ý của Giang Tiêu.

Đây là thấy Tứ gia qua đời, cô không kìm được muốn đưa cho họ một đống đồ để bồi bổ đây mà?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.