Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 14171 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4213
Thử Nghiệm

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên nói: "Trước đây anh cũng từng vẽ không ít bản đồ tác chiến, giờ cứ chiếu theo mà mô phỏng lại thì chắc cũng không thành vấn đề gì lớn, ít nhất cũng có thể mô phỏng được tầm năm phần."

Cứ xem thử năm phần này của phù đồ có hiệu quả hay không đã.

Phù đồ đơn giản nhất mà Giang Tiêu tìm chính là Thanh Tâm phù đồ, cũng coi như là loại phù đồ đầu tiên cô học được, trước kia cô chọn loại này cũng vì nó đơn giản.

Mạnh Tích Niên cũng nhận ra loại phù đồ này, Giang Tiêu trước đây còn từng vẽ loại này lên cốc sứ trắng tặng cho anh, cho nên bây giờ nhìn thấy Thanh Tâm phù đồ này, anh cũng nhớ về những khoảng thời gian đầu tiên của hai người.

Thế nhưng, dù là chỉ mô phỏng theo, Mạnh Tích Niên vẫn tốn không ít thời gian.

Lúc nhìn thì thấy rất đơn giản, đến khi bắt tay vào vẽ thật sự mới phát hiện ra là chẳng hề dễ dàng chút nào.

Giang Tiêu nhìn phù đồ anh hoàn thành, nói: "Tích Niên ca, anh vẽ thế này đã là tốt lắm rồi."

Quả thực, đối với một người hoàn toàn không có nền tảng mà vẽ được như vậy đã là không tệ.

Mạnh Tích Niên nhìn phù đồ mình vẽ, buồn cười nói: "Anh là đang vẽ theo kiểu mô phỏng lại nét vẽ đấy."

Cứ vẽ mô phỏng như thế mà còn có chỗ xiêu xiêu vẹo vẹo, mặc dù nhìn cũng ra hình thù một cái phù đồ, nhưng đúng là không thể so sánh được với nét vẽ của Giang Tiêu.

"Khá lắm rồi, em nghĩ nếu là người không có căn bản thì vẽ mô phỏng ra chắc cũng chỉ được thế này thôi, cứ xem thử có hiệu quả không đã."

Giang Tiêu vừa nói, đột nhiên quay sang Mạnh Tích Niên bảo: "Mạnh Ác Bá, em thích người khác rồi."

Mạnh Tích Niên: "......"

Mặc dù biết cô đột nhiên nói ra câu này chắc chắn là có mục đích gì đó, cũng biết đây không phải là sự thật, nhưng nghe một câu như vậy thốt ra từ miệng Giang Tiểu Tiểu, Mạnh Tích Niên vẫn không kiềm được mà giật giật huyệt thái dương, sắc mặt cũng thay đổi đột ngột, lời nói rít qua kẽ răng:

"Giang Tiểu Tiểu......"

Giang Tiêu vỗ "bốp" một cái, dán phù đồ đó lên trán anh, rồi khúc khích cười.

"Mau cảm nhận xem có hiệu quả không đi."

Mạnh Tích Niên khựng lại.

Vậy ra thứ cô muốn chính là hiệu quả này sao? Một câu nói làm loạn tâm trí anh, sau đó thử nghiệm cái Thanh Tâm phù đồ mà anh vẽ?

Anh dừng lại một chút, vươn tay gỡ phù đồ trên trán xuống, rồi nhào tới phía Giang Tiêu.

"Hiệu quả cái đầu cô ấy! Giang Tiểu Tiểu, giờ chúng ta cần thảo luận xem câu vừa rồi có phải muốn nói ra là nói ra được hay không......"

Giang Tiêu bị anh đè xuống đất.

Lâu thật lâu sau, hơi thở mới dần bình ổn.

Mạnh Tích Niên rời khỏi người cô, lại nhẹ nhàng cắn lên môi cô một cái.

"Đi tắm rồi ngủ thôi."

"Chúng ta còn chưa thử nghiệm Truyền Tống phù đồ đâu đấy." Giang Tiêu lẩm bẩm.

"Thật sự không ngủ nữa à?"

"Đều tại anh lãng phí thời gian."

"Hửm?" Mạnh Tích Niên xoay người nhìn cô, nhéo nhéo vào mặt cô, "Em nói đây là lãng phí thời gian?"

Vậy vừa nãy là ai lúc anh định dừng lại đã ôm chặt lấy eo anh không buông? Là ai còn kêu to như vậy chứ?

Giang Tiêu vừa thấy mình lại lỡ lời liền lập tức bịt miệng lại, chớp chớp mắt đầy vô tội với anh.

Mạnh Tích Niên nhìn bộ dạng này của cô thì làm sao mà giận nổi, kéo cô dậy, nói: "Muốn thử nghiệm cũng được, trước tiên đi tắm rửa ăn chút gì đã."

Loay hoay với mấy cái phù đồ suốt nửa đêm, xong lại vận động với cô hơn nửa tiếng đồng hồ, cả người nhễ nhại mồ hôi, hơn nữa anh cũng đói rồi.

Có không gian thật sự là lợi ích vô tận.

Ví dụ như lúc này, họ cứ việc tùy ý nghịch ngợm, đến giữa đêm khuya vẫn có thể đi tắm rửa, hoàn toàn không cần phải lo lắng động tĩnh quá lớn làm phiền người khác, hay là đêm hôm khuya khoắt nghe tiếng nước chảy lại bị người ta đoán già đoán non xem đang làm gì mà thấy ngại ngùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.