“Ngay cả táo trong không gian của chính mình mà tôi cũng đã mấy ngày không ăn rồi.” Giang Tiêu vừa ăn quả táo giòn ngọt vừa cảm thán một tiếng.
“Cho nên mới nói em là một cô ngốc.”
Mạnh Tích Niên cũng cầm quả táo lên cắn một miếng.
“Phù đồ đâu?”
Giang Tiêu lấy phù đồ ra, đặt lên bàn: “Tích Niên ca, anh lật xem trước đi, xem có phù đồ nào khiến anh có chút linh cảm không.”
Cái này mà cũng cần linh cảm sao?
Giang Tiêu chớp chớp mắt: “Tất nhiên là cần linh cảm rồi, trước giờ em cũng chỉ tùy tiện lật xem xem cái nào có cảm giác thôi.”
Bởi vì phù đồ bên trong này quá nhiều, hơn nữa hình như cũng không sắp xếp theo độ khó, giống như phù đồ ở trang một, hai, ba, đến tận bây giờ cô vẫn chưa nghiên cứu ra rốt cuộc đó là thứ gì.
Cho nên cô đương nhiên là tùy tiện lật xem, sau đó thấy cái nào tương đối đơn giản thì nghiên cứu cái đó trước.
Hiện tại mà nói, những phù đồ cô nghiên cứu ra được vẫn khá hữu dụng.
Dù sao cuốn sách này cô cũng đã lật xem vô số lần rồi, có lẽ là những cái còn lại đều quá khó, hoặc là cô chưa khai thông được, nên cứ không thể nghiên cứu thêm được phù đồ nào nữa.
Bây giờ để Mạnh Tích Niên dựa vào cảm giác chọn một cái vậy.
Mạnh Tích Niên lật cuốn sách đó, lại bảo Giang Tiêu lấy cuốn cổ thư viết loại văn tự kia ra, vậy mà lại xem cực kỳ nghiêm túc.
Giang Tiêu ngồi đối diện anh, vừa ăn táo rôm rốp vừa nhìn anh.
Mạnh Tích Niên lúc đánh nhau rất đẹp trai, nhưng Mạnh Tích Niên lúc này tĩnh lặng lại, xem sách đầy nghiêm túc cũng đẹp trai vô cùng.
Giang Tiêu nhìn mãi, nhìn đến ngẩn ngơ.
Mạnh Tích Niên muốn trong chốc lát mà xem hiểu, nghiên cứu rõ những cổ văn kia là chuyện không thể nào, cho nên anh áp dụng một phương pháp nhanh gọn, trước tiên chọn một phù đồ, sau đó từ những văn tự giải thích của phù đồ đó chọn ra mấy chữ, rồi đến cuốn sách kia xem mấy chữ đó là chữ gì.
Giữa chừng anh có liếc nhìn Giang Tiêu một cái, vốn định hỏi cô vợ nhỏ nhà mình, kết quả thấy cô chống cằm, mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn mình, trong lòng chợt thấy buồn cười, lại có chút kiêu hãnh, thế là cũng chẳng hỏi cô nữa, tự mình tra sách nghiên cứu.
Đàn ông nào cũng hy vọng có thể khiến người phụ nữ của mình tự hào về mình, Mạnh Tích Niên cũng muốn thử xem liệu mình có thể nghiên cứu ra một phù đồ hay không.
Giang Tiêu thấy anh nghiêm túc như vậy, cũng không làm phiền anh.
Qua nửa tiếng đồng hồ, Mạnh Tích Niên khẽ gõ gõ mặt bàn, chỉ vào một phù đồ anh đang nghiên cứu nói với Giang Tiêu: “Tiểu Tiểu, em xem phù đồ này.”
Giang Tiêu thấy anh cuối cùng cũng nghiên cứu ra được một chút kết quả, vội vàng ghé lại xem.
Mạnh Tích Niên đúng là gan dạ hơn cô thật.
Cô chọn phù đồ, thông thường đều tìm cái trông hơi đơn giản một chút, dễ vẽ một chút, nhưng Mạnh Tích Niên lại tìm được một phù đồ vô cùng phức tạp, hơn nữa phù đồ này còn lớn hơn những cái khác khá nhiều, cho nên nhìn qua là biết dù có bắt chước vẽ lại cũng phải tốn không ít công sức.
Theo suy nghĩ của Giang Tiêu, phù đồ như thế này cô có lẽ sẽ để lại cuối cùng, đợi khi có nhiều thời gian rảnh rỗi mới nghiên cứu thử, hơn nữa cho dù không nghiên cứu ra thì thôi.
Một cuốn phù đồ như vậy, cô vốn cũng không mong đợi có thể thực sự nghiên cứu được hết từ đầu đến cuối từng phù đồ một.
Nhưng bây giờ Mạnh Tích Niên vừa chọn đã trúng cái này, cô nhất thời ngẩn người.
“Tích Niên ca, phù đồ này cảm giác rất phức tạp.”
“Em vẽ được không?” Mạnh Tích Niên hỏi ngược lại.
“Vẽ thì vẽ được, nhưng mà chắc là sẽ khá tốn thời gian.” Giang Tiêu nhìn kỹ tấm phù đồ đó, dù sao nếu chỉ là bắt chước vẽ theo thì tất nhiên cô không thành vấn đề.