Ba ngày trước.
Brady vừa kết thúc bài phóng sự về kiến trúc Gaudi, sau một tháng chuẩn bị và mười lăm ngày đi thực địa ở Tây Ban Nha. Trước đó, tạp chí National Geogmphic đã mua độc quyền bài phóng sự dài tám trang của anh. Là phóng viên tự do Brady chọn đề tài, và bán chúng cho mạng lưới của mình trước khi thực hiện phóng sự. Anh viết bài và cung cấp luôn những bức ảnh bởi với anh không tự tay tiến hành hết mọi công đoạn của một bài báo là điều không thể tưởng tượng được. Nếu như những bức ảnh chỉ dừng lại việc minh họa cho bài viết, thì tức là bài viết đó không thành công. Chúng phải làm nổi bật giá trị của bài viết, không chỉ làm nó phong phú thêm mà còn phải khiến nó có thêm chiều sâu. Đó phải là một sự khám phá được dẫn dắt bởi ngôn từ. Nếu như câu chữ tôn lên phần hồn, thì ảnh minh họa mang lại cho đề tài một cơ thể đầy cảm xúc.
Cuộc du hành được anh mở đầu bằng một câu nói của người Tây Ban Nha: ‘Kiến trúc là sự sắp đặt của ánh sáng’. Lối vào chính của lâu đài Guell như một mặt gương ở trang đối diện. Ánh mặt trời rọi lên mặt tiền màu trắng, lấp lánh trên song sắt rèn của những cánh cửa lớn lúc này đang rộng mở, để lộ ra hai hố đen, hai cái miệng sâu hun hút như muốn thôi thúc độc giả dám tham gia cuộc phiêu lưu.
Brady đặt bản in laser xuống bàn và gật gật đầu. Tốt rồi. Mấy tay biên tập hẳn sẽ hài lòng.
Anh vươn vai ngáp dài rồi đi hâm nóng một cốc cà phê trong góc bếp nhỏ của xưởng.
Còn giờ thì sao?
Lần này, anh chờ đến lúc công việc hiện tại kết thúc rồi mới tiếp tục nghĩ tới đề tài tiếp theo. Anh sẽ làm gì bây giờ? Sẽ tấn công đề tài nào? Thường thường, anh luôn có sẵn đôi ba ý trong trong đầu, để dần dần tìm hiểu suy nghĩ cho chín, nhằm xác định góc độ tiếp cận trước khi dành toàn bộ thời gian cho chúng.
Lần này, không một đề tài nào trong số những thứ đang có trong đầu hấp dẫn anh. Brady là người làm việc theo nhu cầu. Anh sẽ không dành thời gian cho một phóng sự khi đề tài của nó không thực sự đặt ra cho anh nhiều câu hỏi.
Trước khi chọn viết về Gaudi, Brady đã lưỡng lự rất lâu và bỏ ra tận mười lăm ngày để suy nghĩ. Và điều này đang diễn ra ngày một thường xuyên hơn. Phải chăng anh đang dần chán nản?
Không, đó là do sự đơn điệu đang ăn mòn mọi thứ. Mình thực hiện những dự án không đủ độc đáo, không đặc biệt, không rủi ro, cũng chẳng thật sự thú vị. Đó là sự thật…
Anh cần phải chuyển sang điều gì đó khác lôi cuốn hơn. Điều làm chính anh cũng phải ngạc nhiên.
Thong thả lựa chọn đề tài. Anh có thể cho phép mình làm thế, thu nhập của anh rất ổn.
“Lần này sẽ là vấn đề gì?” Anh tự hỏi. “Các băng nhóm ở New York? Nạn buôn lậu vũ khí trong nước? Những chất gây nghiện mới?”
Không… người ta đã làm hết rồi.
Anh bỗng nhận thấy theo bản năng mình đang dần hướng tới chủ đề bạo lực và tội ác. Liệu có phải đó chính là thứ mình cần? Tội ác và máu… Brady thầm cười trong lòng. Những thứ này chẳng hề xa lạ trong nghề nghiệp của Annabel, vợ anh, cảnh sát tại Brooklyn. Đó tóm lại là một sự méo mó trong hôn nhân, làm ảnh hưởng đến anh và nguồn cảm hứng của anh.
Brady mất mười lăm phút để suy nghĩ trong lúc nhấm nháp cà phê, trước khi đặt chiếc tách xuống thành bồn rửa và thốt lên:
“Hôm nay thế là đủ, nghỉ thôi.”
Anh ních chiếc áo vest da lót bông cũ vào người, rời xưởng rồi đi về phía khu phố Dumbo.
Nằm giữa những tòa nhà tại Brooklyn và cầu treo Manhattan, khu phố nhỏ. Dumbo, một khu công nghiệp của thế kỷ trước, để lại sau lưng nó những nhà kho lớn và tòa nhà thương mại cao tầng, lúc này, đã được giới nghệ sĩ sửa lại thành khu nhà và các phòng trưng bày mỹ thuật. Những con hẻm tối tăm nằm xen kẽ giữa các câu lạc bộ thời thượng và những mặt tiền đơn điệu, có thể dẫn tới một tổ hợp những căn hộ rộng rãi hoặc những đống đổ nát, han gỉ. Ngày cũng như đêm, Dumbo có thể khiến người ta yêu thích bao nhiêu thì cũng chán ghét bấy nhiêu. Bị vây quanh bởi những tòa nhà khổng lồ bằng đá và thép, tiếng ồn ào của xe hơi và những tuyến tàu điện trên cao không bao giờ dứt. Brady coi sự náo nhiệt nơi đây như một bức màn ngăn giữa thế giới và phần lãnh thổ của riêng mình. Rời khỏi Dumbo, quay lại với những tiếng ầm ì đầy dễ chịu của thành phố cũng giống như bước ra khỏi vòi sen và rời bỏ màn hơi nóng đầy mơn trớn của nó.
Anh tận hưởng chút ánh sáng cuối chiều và đi bộ tới tận phố Heights, nơi anh sống cùng Annabel. Nơi đây không hề có dấu vết của đám nhà kho đã cải dụng, chỉ có những khu nhà đẹp san sát, nằm phía trên bờ biển và có tầm nhìn tuyệt đẹp ra mũi Manhattan, các hòn đảo của vịnh và lối đi dạo dài chìa ra phía ngoài biển.
Căn hộ vắng tanh, Annabel chưa về. Brady vẫn chưa quen với giờ giấc làm việc thay đổi liên tục của vợ mình. Để một cuộc điều tra có thể tiến triển tốt, Annabel sẵn sàng làm việc vào mọi lúc, sáng sớm, ban ngày cũng như ban đêm. Cô là một người đầy đam mê, đối với công việc cũng như những gì cô yêu thích. Cô không bao giờ làm gì nửa vời.
Ánh sáng ban ngày dần biến mất trên mái vòm bằng kính phía trên nóc phòng khách. Brady chưa vội bật đèn, anh muốn tận hưởng bầu không khí siêu thực xung quanh một chút. Căn phòng được trang trí bằng tượng gỗ và đồ cổ vốn được anh mang về từ những chuyến du lịch hay các kỳ nghỉ với vợ. Ánh sáng xanh lam nhàn nhạt bao trùm lên đồ đạc và đồ mỹ nghệ, làm bóng chúng khẽ động đậy, giống như chính chúng đang sống dậy.
Brady bật công tắc và ánh đèn bừng lên, xua tan những cái bóng.
Annabel về nhà vào đầu buổi tối, cô tháo bao súng, đặt vũ khí lên chiếc bàn một chân rồi vào bếp chào chồng. Brady đang om gà với hành tây ớt.
Người phụ nữ trẻ, kém Brady tầm mười tuổi, lúc này đang cố buộc những bím tóc nhỏ tết khắp đầu bằng một sợi dây chun. Với vẻ ngoài của một vận động viên điền kinh, ở Annabel toát ra sự tự tin và năng động. Họ gặp nhau tám năm trước, và nét nổi loạn ở cô học viên cảnh sát xinh đẹp đã quyến rũ Brady.
“Một ngày tồi tệ,” Annabel thốt lên sau khi hôn chồng. “Một vụ cướp sáng nay tại cửa hàng bách hóa đã diễn biến xấu, người thu ngân đã chết và bọn em chẳng có gì để có thể kết thúc vụ việc. Đó là một thanh niên, đi làm thêm để kiếm tiền đóng học phí.”
“Tệ thật,” Brady bình luận, không chút cảm xúc.
“Như mọi khi.”
Annabel dựa lưng vào tủ lạnh và mát xa mặt.
“Anh mới hoàn thành bài Gaudi,” Brady nói.
“Tuyệt quá. Tờ National vẫn mua nó chứ?”
“Ký xong rồi.”
“Anh sẽ làm gì bây giờ?”
Brady nhấc chảo ra khỏi bếp.
“Ăn tối.”
Hồi mới lấy nhau, Brady thường xuyên hỏi ý kiến vợ về những đề tài phóng sự mình đang chuẩn bị. Theo thời gian, anh ngày càng già dặn hơn, và cùng lúc những câu trả lời của Annabel ngày càng trở nên ngắn gọn hơn, đến mức anh quyết định sẽ tự mình lựa chọn. Anh không còn muốn nghe câu trả lời kiểu ‘Tuyệt, tiến hành thôi’ với sự nhiệt tình không lấy gì làm chân thành. Thi thoảng Annabel cũng khó chịu và than phiền rằng anh không còn thực sự cho cô hay về những kế hoạch của mình, rằng họ nói chuyện ngày càng ít, và anh hài lòng với câu trả lời kiểu “Thế à?” Để tránh những cuộc đối thoại vô ích, chỉ có thể kết thúc với cảm giác thất vọng và buồn bã. Cuộc sống vợ chồng đã dạy cho Brady một điều: Tình yêu chỉ có thể kéo dài với điều kiện nó có được khu vườn bí mật với một nghĩa địa nằm tít sâu bên trong để chôn vùi ở đó những lời phàn nàn về cuộc sống hằng ngày, những điều có nguy cơ giết chết cảm xúc. Sau đó cần phải làm sao để nghĩa địa ấy không lấn sang phần còn lại.
Họ vừa ăn tối vừa nói với nhau những chuyện tầm phào trong ngày, sau đó Brady đề xuất đi thuê một bộ phim, nhưng Annabel thích đọc sách hơn. Cô lục tìm trong hàng chồng tiểu thuyết chất đống hầu như khắp căn hộ rồi sau đó chìm vào thế giới hư cấu.
Họ vào giường sớm, cả hai khẽ chạm vào nhau, Brady cảm nhận được hình dáng của cơ thể vừa rắn chắc vừa mềm mại ấy, ngọn lửa ham muốn trong anh nhen nhóm, được thổi bùng lên bằng nhiên liệu trí tưởng tượng, rồi anh bắt đầu vuốt ve cô. Mải mê với cuốn sách, lúc đầu Annabel có vẻ dửng dưng, rồi nhanh chóng đón nhận những cử chỉ của anh trước khi đến lượt chính bản thân cô biến thành một ngọn lửa.
Họ siết chặt lấy nhau, vậy nhưng Annabel không bùng cháy, ngọn lửa ham muốn tí tách đầy hứa hẹn cuối cùng chỉ dừng lại là một đốm lửa bập bùng.
Cả hai nhanh chóng lấy lại nhịp bình thường trước khi Annabel lặng lẽ đi vào nhà tắm.
Brady đã đến mức ấy trong cuộc đời.
42 tuổi, không con cái, bởi không ai trong hai người có thiên hướng trở thành bố mẹ, bởi ngay từ khi bắt đầu, họ đã yêu nhau với những niềm đam mê ích kỷ, chỉ có thể chia sẻ giữa hai người.
Kết hôn với một phụ nữ đẹp, người anh đã chia sẻ rất nhiều nói chuyện rất nhiều và cũng yêu rất nhiều, cho đến hiện tại, với anh, dường như vốn từ của họ đã cạn dần đi theo thời gian. Anh và Annabel đã từng nói nhiều, để rồi càng ngày càng cảm thấy thiếu từ ngữ, kho dự trữ của họ trở nên cạn kiệt mà không ai để tâm đến, cả hai không còn gì nhiều trong kho, ngoại trừ những cử chỉ rõ ràng được dùng để thay thế cho từ ngữ.
Brady đã chạm đến giới hạn đó trong cuộc đời. Với vợ của mình.
Anh cần phải làm gì đó ngay lập tức. Anh ý thức được điều đó. Đã quá nhiều lần anh trì hoãn sự cần thiết phải thực hiện trách nhiệm của mình, ngửa bài và nói với nhau tất cả, hướng tới một cuộc đối thoại để cải thiện tình hình, để tạo ra một sự mới mẻ giữa hai vợ chồng, để tình yêu có thể tồn tại. Rốt cuộc, tình cảm cũng giống như cơ thể con người. Chúng hao mòn cùng với thời gian. Vào kỷ nguyên hiện đại này, khi người ta có thể đi phẫu thuật chỉnh hình, hay làm mình trẻ lại, liệu điều tương tự có thể xảy ra với các mối quan hệ?
Nhưng thứ đó chỉ là giả tạo, Brady biết.
Để tạo hình mới cho một cơ thể, đôi khi người ta cấy vào đó một cơ thể lạ.
Có phải vì vậy mà phần lớn những người đàn ông anh quen đều tìm cho mình một người tình để ăn mừng khi họ bước vào tuổi bốn mươi?
Họ tự tìm cho mình một cơ thể mới để lại sức.
Mẹ kiếp! Mình đang nghĩ gì vậy!
Và anh hiểu là mình đã chạm mức giới hạn.
Đã đến lúc phải đấu tranh, nếu anh muốn cứu vãn mối quan hệ vợ chồng của mình.