“Anh muốn làm việc cứ đi làm đi, tôi không làm phiền anh nữa.”
“Này Lục Thập Thư, cậu nhóc này sao càng ngày càng khó ở thế hả? Tôi muốn tìm cậu đi cùng tôi mà, dù sao đó cũng coi như là hàng xóm của cậu rồi còn gì.”
“Hàng xóm của tôi?”
Trong lòng Lục Thập Thư dấy lên một dự cảm không mấy tốt lành.
“Chính là nhà đó,” Lam Tuấn Minh chỉ tay về phía Lưu Niên biệt viện rồi nói: “Tôi muốn đi tìm người tên là Giang Tiêu kia, nghe nói là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp? Hơn nữa còn chưa đầy hai mươi đã gả chồng rồi?”
Giang Tiêu!
Lục Thập Thư vừa nghe Lam Tuấn Minh nhắc đến Giang Tiêu, tim liền đập thịch một cái.
Tại sao Lam Tuấn Minh lại đến tìm Giang Tiêu?
Chẳng lẽ Giang Tiêu đã chọc giận người nhà họ Lam?
Cùng lắm thì cô ấy cũng chỉ đắc tội với Lam tam tiểu thư thôi chứ?
“Anh đến là vì Lam tam tiểu thư à?” Thần sắc cậu căng thẳng, nhìn Lam Tuấn Minh đầy cảnh giác.
Trước kia bọn họ cũng hay chơi cùng nhau, nên Lam Tuấn Minh cũng hiểu Lục Thập Thư đôi chút, thấy cậu có vẻ như vậy liền cảm thấy có gì đó không ổn.
“Cậu đã gặp Giang Tiêu đó rồi đúng không? Ha ha ha, tôi nói này, chẳng lẽ ngay từ đầu cậu cũng không biết cô ấy đã gả chồng nên đã để ý cô ấy rồi à?”
Lam Tuấn Minh giơ nắm đấm nhẹ nhàng nện vào vai Lục Thập Thư, cười ha hả.
Lục Thập Thư vốn đã đau lòng vì mối tình không kết quả này, nay lại bị hắn trêu chọc như vậy, tức thì cảm thấy trong lòng uất ức, cơn giận bốc lên.
“Lam Tuấn Minh, tôi khuyên anh đừng hòng gây phiền phức cho Giang Tiêu, quay về tìm mấy tên bạn hồ bằng cẩu hữu của anh mà chơi đi, dù sao nhà họ Lam các anh cũng nhiều tiền lắm, cho anh chơi cả đời cũng không tiêu hết đâu.”
“Chậc, xem ra tôi nói trúng tim đen rồi, nhưng cậu càng nói thế, tôi lại càng hứng thú với Giang Tiêu, đi đi đi, cậu đi cùng tôi đến gọi cửa đi.”
Hắn đưa tay định kéo Lục Thập Thư.
“Tôi không muốn hồ đồ cùng anh, buông ra.”
“Đi đi mà, các cậu là hàng xóm, cậu lại đã quen biết Giang Tiêu rồi, cậu gọi cửa tiện hơn, chẳng lẽ cậu muốn tôi trực tiếp lôi danh nghĩa nhà họ Lam ra để ỷ thế hiếp người với cô ấy sao? Cậu dẫn tôi đi, chúng ta còn có thể ôn hòa lịch sự mà nói chuyện, tôi nói cho cậu biết, nếu đợi đến khi ông nội tôi phái người tới, thì cái cổng nhà họ liệu có còn giữ được hay không, cái này thì tôi không dám bảo đảm đâu.”
Lam Tuấn Minh vừa nói vừa kéo Lục Thập Thư đi về phía Lưu Niên biệt viện.
Lục Thập Thư vốn muốn hất tay hắn ra, nhưng vừa nghe hắn nói vậy, cậu nhíu mày, không hất Lam Tuấn Minh ra nữa.
Xem ra thực sự là người nhà họ Lam muốn tìm Giang Tiêu?
Nếu là ông nội của Lam Tuấn Minh, thì chuyện này chưa chắc đã liên quan đến Lam tam tiểu thư, rốt cuộc là chuyện gì?
Cậu cũng biết, một khi đã bị nhà họ Lam để mắt tới, thì dù lần này Lam Tuấn Minh không đi gọi cửa, lần sau Giang Tiêu cũng không tránh khỏi.
Cho nên chi bằng cứ để Lam Tuấn Minh qua đó nói xem rốt cuộc là tình huống gì, như vậy Giang Tiêu còn có thể chuẩn bị tâm lý một chút.
Lục Thập Thư nghĩ vậy, liền dẫn Lam Tuấn Minh tới gõ cửa Lưu Niên biệt viện.
Thái Phi ra mở cửa, nhìn thấy Lục Thập Thư, vẫn rất lịch sự chào một tiếng: “Lục thiếu.”
“Quả nhiên là quen biết thật. Người này không lẽ là Mạnh Tích Niên chứ?”
Lam Tuấn Minh đánh giá Thái Phi từ đầu đến chân.
“Anh Thái, vị này là Lam Tuấn Minh nhà họ Lam, anh ấy muốn cầu kiến Giang Tiêu. Giang Tiêu có nhà không?” Lục Thập Thư không thèm để ý đến Lam Tuấn Minh, trực tiếp nói với Thái Phi.
Khóe miệng Lam Tuấn Minh giật giật, nín cười, cảm thấy có chút thú vị.
“Lục Thập Thư, cậu nhóc này đúng là thú vị thật, tôi cầu kiến Giang Tiêu? Đường đường là một người nhà họ Lam như tôi, lại phải cầu kiến Giang Tiêu?”
Nhóc con này chắc chắn là để ý Giang Tiêu rồi, lúc này mới nâng giá trị cho Giang Tiêu như vậy!