“Sao nào? Cậu đã điều tra ra loại trà do Giang tiểu thư chế rồi, chẳng lẽ cậu định nói với tôi là cậu vốn không có ý định mua, mà chỉ đang cò kè mặc cả cho vui thôi sao?”
Vừa nghe Lam gia chủ nhắc tới chuyện này, Chương gia trong lòng liền thắt lại.
Gia chủ đang không vui vì chuyện hắn tự ý điều tra về Giang Tiêu sao?
Hơn nữa loại dưỡng thân trà kia......
Hắn hình như cũng chẳng có tư cách gì để từ chối mua nữa rồi.
Chương gia cắn răng: “Được, ngày mai tôi sẽ đi làm.”
Giang Tiêu nở một nụ cười: “Vậy cảm ơn Chương gia nhé, yên tâm, trà của tôi thực sự rất ngon.”
Ngon?
Trà có ngon đến mấy thì cũng đâu cần bán tới một vạn một gram chứ?
Thật đúng là cướp tiền mà!
Cho dù hắn biết loại trà đó Lê tổng minh quan và Thôi minh đốc cũng đang uống, nhưng cũng không đến mức đắt đỏ như vậy!
Một ngàn một gram đã nói từ trước đâu rồi?
Rốt cuộc họ đã cho Lam gia chủ uống bùa mê thuốc lú gì, mà khiến ông ta cứ đứng về phía họ, thay họ nói chuyện, thay họ làm chủ thế này?
Nghĩ đến năm mươi vạn sắp bay màu, lòng Chương gia đang rỉ máu.
Lúc này Mạnh Tích Niên lên tiếng, anh rất nghiêm túc nói: “Đúng rồi, Lam gia chủ, Chương gia, loại dưỡng thân trà đó rất thích hợp để Lam phu nhân uống, đợi khi trà gửi tới có thể để bà ấy uống mỗi ngày một chút. Vợ à, anh nói đúng không?”
Giang Tiêu bắt gặp ánh mắt của anh, lập tức gật đầu.
“Vâng, đúng vậy. Dưỡng thân trà, dưỡng thân dưỡng thân, như tên gọi thì chính là để điều dưỡng cơ thể mà, loại trà này có lợi nhất cho người có tuổi hoặc người đang bị bệnh. Đáng tiếc là trà tôi còn lại không nhiều, bây giờ coi như đều bán cho Chương gia rồi.”
Chương gia nghe hai vợ chồng họ kẻ xướng người họa, đang cảm thấy có chút không ổn, liền nghe Lam gia chủ nói: “Chuyện này không sao, em rể tôi mua lại số trà này, chắc hẳn cũng là muốn cho Bảo Uyển uống, đến lúc đó tôi sẽ mặt dày xin nó vài gram nếm thử trước. Em rể, cậu thấy sao?”
Hắn có thể nói không được sao?
Chương gia suýt nữa thì nội thương.
Số trà đó hắn bỏ ra năm mươi vạn để mua! Bây giờ trà còn chưa tới tay mà đã bị phân cho Lam Bảo Uyển, còn phải chia cho Lam gia chủ vài gram?
Vậy chính hắn thì uống gì?
Mất tiền oan à?
Nhưng hắn có dám nói không cho không?
Chương gia đành cố nặn ra nụ cười: “Đương nhiên rồi, đại ca không nói thì tôi cũng định để đại ca nếm thử một chút, phần còn lại đương nhiên là để cho Bảo Uyển. Nhưng dù sao thì vẫn phải đợi Bảo Uyển tỉnh lại đã.”
Lòng hắn đang rỉ máu, đang rỉ máu.
Giang Tiêu nhìn bộ dạng nhịn đến mức suýt nội thương của hắn, chỉ cảm thấy vô cùng hả hê.
Hahaha, Lam gia chủ người này tuy tâm cơ rất sâu, nhưng cũng không hẳn là đáng ghét lắm.
Điều này có lẽ là vì họ có chung một người đáng ghét.
“Giang tiểu thư, vậy vất vả cho cô rồi, bây giờ lên lầu xem cho Bảo Uyển đi.”
“Được.”
Giang Tiêu liền cùng Mạnh Tích Niên lên lầu.
Nhìn họ đi lên, nụ cười mà Chương gia cố gắng chống đỡ lập tức sụp đổ.
Sắc mặt hắn u ám, ánh mắt đầy tức giận, hầm hầm xoay người bước ra ngoài.
Thư phòng của hắn phải đi từ cầu thang ở gian phụ, nếu không thì phải đi một vòng lớn ở phía trên.
Bấy nhiêu năm nay, hắn luôn bị nhà họ Lam sắp xếp đi gian phụ, đi cầu thang phụ, sắp xếp ở góc khuất!
Bây giờ Lam gia chủ lại còn giúp người ngoài, chống lưng cho người ngoài, tới để làm nhục mặt hắn!
Hắn còn có thể trông chờ vào việc sau khi Lam Bảo Uyển chết, nhà họ Lam sẽ nhớ tới những việc hắn đã làm cho nhà họ Lam cả đời này? Sẽ vì tình nghĩa mà chia gia sản cho hắn sao?
Giang Tiêu lần thứ hai bước vào phòng ngủ của Lam Bảo Uyển.
Trước đó cô đã kiểm tra cho Lam Bảo Uyển rồi, nên cũng đại khái biết tình hình của bà ta, nhưng hôm nay Chương gia làm loạn một trận như vậy, bây giờ sắc mặt của Lam Bảo Uyển lại càng tệ hơn.