Tĩnh Đông... Lần cuối bà gặp nó đã là dịp Tết, chớp mắt một cái đã gần nửa năm trôi qua.
Còn cả Tĩnh Tư nhà lão nhị, cũng là gặp vào lúc đó, chúng tới chúc Tết bà, bà phát lì xì, chúng rất hiểu chuyện rồi rời đi.
Nghĩ tới những điều này, bà Thôi không khỏi thở dài một tiếng.
Không nói gì khác, tình cảm của Tĩnh Đông với mẹ nó vẫn rất tốt, nếu để nó biết cha mẹ nó sắp ly hôn...
"Chuyện này, các người hãy đi tìm Chân Ngôn mà bàn đi, tôi và cha nó đều không có ý kiến gì, nghe theo nó cả." Bà Thôi bất lực nói.
"Chính là chúng tôi không tìm được Chân Ngôn." Tăng Cố thấy thái độ bà cũng đã mềm mỏng xuống, vội vàng nói: "Thuần Phân bảo Chân Ngôn né tránh không chịu gặp mặt, đã mấy ngày nay không tìm thấy người, nói là Tĩnh Đông hai ngày nay cũng luôn miệng hỏi cha nó đã đi đâu."
"Chân Ngôn chắc là đi công tác rồi," bà Thôi nói: "Dù sao thì chuyện của bọn họ cũng đã ầm ĩ lâu như vậy, các người cứ đợi thêm đi, chờ nó về."
"Chuyện này..."
Tăng Cố còn đang định nói gì đó, thì từ cửa truyền đến một giọng nói hơi trầm thấp.
"Mẹ, chẳng phải Trần đại phu đã nói dạo này mẹ không nên gặp khách sao? Đây là vị khách quan trọng nào mà mẹ còn phải đích thân tiếp đãi vậy?"
Nghe thấy giọng nói này, Tăng Cố và Tôn Đạm Trân đều cảm thấy hơi xa lạ.
Họ nhìn về phía cửa, thấy một người đàn ông đang chậm rãi bước vào.
Cái nhìn đầu tiên, họ hoàn toàn không để ý đến dung mạo của anh ta, chỉ cảm thấy bộ đồ thể thao màu trắng khiến người đó trông tràn đầy năng lượng và năng động, nhưng khí chất hẳn không phải là thiếu niên, trông khá thanh tú.
Đến khi nhìn thấy gương mặt anh ta, Tăng Cố vẫn có thể giữ bình tĩnh không thất thố, nhưng Tôn Đạm Trân lại không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh.
"Hít! Thôi... Thôi... Thôi tam thiếu..."
Bà ta kinh ngạc đến mức nói năng lắp bắp.
Đa số người ở kinh thành đều chưa từng gặp đứa con út nhà họ Thôi, những ai biết cũng đều tưởng rằng tính khí cậu ta rất quái gở, đọc sách đến ngốc cả người, không có khả năng giao tiếp, tính tình lại cổ quái, nói chuyện luôn thẳng tuột không biết để ý cảm nhận của người khác, hơn nữa còn chán ghét phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp.
Cho nên rất ít người chạm mặt đứa con út nhà họ Thôi.
Thế nhưng với tư cách là thông gia của nhà họ Thôi, họ vẫn từng gặp đứa con út nhà họ Thôi, tuy rằng lần gặp cuối cùng đã là ba năm trước.
Thế nhưng giờ phút này vừa nhìn thấy gương mặt đầy sẹo bỏng này, Tôn Đạm Trân và Tăng Cố vẫn nhận ra ngay lập tức.
Đúng vậy, người ngoài căn bản không hề biết, đứa con út nhà họ Thôi cực kỳ ít gặp người này, vào khoảng năm mười tuổi đã bị bỏng do tai nạn, trên mặt là một mảng sẹo méo mó đáng sợ!
Mảng sẹo bỏng này đã trở thành bộ dạng của cậu ta rồi.
Người ngoài đều tưởng cậu ta có vấn đề tâm lý nên mới chán ghét phụ nữ, hơn ba mươi tuổi rồi mà chưa kết hôn cũng chưa yêu đương, thực tế lại là vì cậu ta mang trên mình gương mặt như thế này, bản thân căn bản không muốn gặp bất kỳ cô gái nào!
Thôi Chân Quý nghe thấy lời lắp bắp của Tôn Đạm Trân, trong mắt thoáng qua vẻ giễu cợt.
Xem ra gương mặt này của mình, đừng nói là dọa những kẻ chưa từng gặp qua, ngay cả những người từng gặp rồi vẫn còn thấy sợ hãi.
"A Quý, sao con lại về rồi? Chẳng phải nói trường có đợt giao lưu học thuật sao?" Bà Thôi thấy con trai út trở về thì có chút bất ngờ.
Trước đó nó bảo có đợt giao lưu học thuật phải đi ngoại tỉnh, nó muốn tham gia, bà Thôi còn rất vui mừng, dù sao thì đó cũng là lần hiếm hoi nó chủ động muốn ra ngoài giao lưu gặp gỡ.
Bảo là đi mười ngày nửa tháng, sao mới có mấy ngày đã về rồi?
"Không vui, cho nên con về trước." Thôi Chân Quý đi tới bên cạnh bà ngồi xuống, nhìn Tôn Đạm Trân và Tăng Cố, "Hai người có phải nên đi rồi không?"
Cậu ta đúng là chẳng hề khách sáo chút nào.