“Tôi đã cất giữ một số đồ đạc của mình trong một két bạc tư nhân, chỉ có đích thân tôi mới có thể mở ra được.”
“Vậy nếu như, tôi nói là nếu như, nếu bà thực sự không tỉnh lại thì sao?”
“Khi đó tôi đã để lại một bản cam kết, nếu tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị bệnh hoặc qua đời, thì tất cả những thứ trong đó sẽ được chuyển giao cho Hà Như. Đợi đến khi tôi chết, người bên đó sẽ cầm bức thư tay tôi để lại đi tìm Hà Như, nếu không tìm được người, hoặc là nói cô ấy cũng...”
Lam Bảo Uyển ngập ngừng một chút, lại uống thêm hai ngụm nước, lấy lại hơi rồi mới tiếp tục nói: “Vậy thì, những thứ đó sẽ được đem đi quyên góp!”
Giang Tiêu nghe đến đây cũng xem như đã hiểu rõ đầu đuôi.
“Thế nên họ mới cần bà tỉnh lại, có lẽ là hai năm nay họ cuối cùng đã tra ra được công dụng của mảnh đất đó, hoặc là đột nhiên biết được giá trị của mảnh đất kia.”
Lam Bảo Uyển gật gật đầu.
“Cô nói không sai, nghe anh cả của tôi hỏi về mảnh đất đó một cách khó hiểu, tôi lập tức ý thức được, mảnh đất đó chắc chắn có giá trị mà trước đây chúng tôi đều không biết đến. Thế nên họ mới hy vọng tôi tỉnh lại, chỉ có tôi tỉnh lại, họ mới biết được mảnh đất đó ở đâu, cũng mới có thể lấy được mảnh đất đó! Nếu tôi đưa mảnh đất cho họ, cô có tin không, họ chắc chắn sẽ không nỡ bỏ ra một vạn tệ mỗi ngày để chữa trị cho tôi nữa.”
Nói đến đây, Lam Bảo Uyển cũng để lộ nụ cười có phần thê lương.
Giang Tiêu cũng im lặng một hồi, rồi hỏi: “Vậy tại sao bà lại kể chuyện quan trọng như vậy với tôi?”
“Ngoài cô ra, tôi không còn ai khác để nói. Tôi nghe nói chồng cô quen biết Trịnh Tư Viễn, hiện tại Trịnh Tư Viễn và Hà Như đều đang sống ở nhà các người, nên tôi cảm thấy cô đáng để tin tưởng. Còn một điểm nữa, nói ra có thể cô sẽ nghĩ tôi đang lừa cô, nhưng tôi thề, những lời tôi nói đều là thật.”
“Chuyện gì?”
“Mùi hương tôi ngửi thấy trên người cô, luôn làm tôi cảm thấy rất quen thuộc. Mấy ngày nay tôi vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này, hôm nay cuối cùng cũng nhớ ra, khế đất và bản đồ mà năm đó mẹ tôi đưa cho tôi, chính là có mùi hương giống hệt trên người cô. Tôi có thể nhớ kỹ điểm này là vì năm đó khi ngửi thấy mùi hương trên giấy, tôi đã đặc biệt hỏi mẹ, hỏi bà có phải đã để những tờ giấy đó cùng với son phấn hay hương liệu gì không, mẹ tôi nói không có, lúc lấy được nó đã có mùi hương đó rồi.”
Mạnh Tích Niên đứng ở cửa loạng choạng một cái.
Cái này cũng không biết có nên tính là kinh ngạc hay không.
Khế đất và bản đồ đó, có mùi hương giống hệt với Giang Tiêu?
Trên người Giang Tiêu quả thực quanh năm luôn có một mùi hương thoang thoảng, vô cùng đặc biệt và lại rất dễ chịu, năm đó để che mắt Hồ Hướng Dung, cô còn phải xịt nước hoa rất nồng lên người mỗi ngày.
Nhưng nếu nói những tờ giấy đó có mùi hương giống cô, vậy phải chăng điều đó chứng tỏ những thứ kia rất có thể cũng có liên quan đến Thần Bút và không gian của cô?
Giang Tiêu cũng nghĩ đến điểm này.
“Cho nên tôi theo bản năng cảm thấy cô đáng tin, nói ra cũng là một mối nhân duyên rất kỳ diệu, đúng không? Nhưng những thứ kia, cũng phải đợi cơ thể tôi tốt hơn một chút mới đi lấy được, tôi cũng không thể ủy thác cho cô, vì chỉ có tôi đích thân đi mới lấy được. Đó là một ngân hàng rất cổ xưa, quy tắc mấy trăm năm nay vẫn luôn giữ rất nghiêm ngặt, chính vì thế mà khi đó tôi mới tin tưởng họ, đem những đồ vật quan trọng gửi cả ở đó.”
“Bà Lam, những chuyện này bà có cần tôi chuyển lời giúp cho Hà Như không?”
Giang Tiêu tuy sau khi nghe bà ấy nói xong thì vô cùng tò mò về mảnh núi đó, nhưng cũng biết đó là của Lam Bảo Uyển, cô là người ngoài, tư cách gì mà đòi sở hữu?
Ngay cả muốn nhìn thử thôi cũng đã thấy hơi ngại ngùng rồi.